Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn lớp 9

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn được VnDoc sưu tầm và giới thiệu với các bạn để tham khảo giúp học tập tốt môn Ngữ Văn lớp 9 chuẩn bị cho bài giảng sắp tới đây của mình. Mời các bạn tải và tham khảo

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn

Bài tham khảo 1

Bạn Thắm có vóc dáng nhỏ nhắn, thân hình mảnh khảnh nhưng rất khỏe, mái tóc dài thường buông xòa lúc ở nhà và được cột gọn gàng khi đến trường. Với gương mặt sáng cùng chiếc mũi thanh tú, Thắm rất thông minh. Bạn là học sinh giỏi nhiều năm liền ở lớp. Vua siêng năng lại sáng dạ, học đâu hiểu đấy và nhớ bài lâu, Thắm được các bạn mến phục. Thắm tốt lắm, luôn giúp đỡ những bạn gặp khó khăn về học tập lẫn sức khỏe.

Em có một người bạn rất thân, hai đứa luôn khăng khít với nhau, cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Dù Thắm đã theo gia đình về quê sinh sống nhưng những tình bạn tốt đẹp ấy vẫn luôn sống trong em.

Em nhớ như in một sự việc đã khiến em cảm thấy hổ thẹn, sự việc ấy đã là một kỉ niệm đẹp, một bài học quý cho em về tình bạn.

Bạn Dung trong lớp nghỉ học đã hai ngày, không rõ lí do, cô giáo và các bạn rất lo. Được cô giáo phân công, Thắm tìm đến nhà Dung. Gia đình Dung rất khó khăn. Bố mất sớm, mẹ lấy chồng và sinh sống nơi khác. Nhà chỉ còn Dung với bà. Bà lại già và thường xuyên đau ốm nên những ngày qua, bà không ra chợ mua bán rau củ được. Theo em, sau khi rõ căn nguyên, Thắm chỉ cần báo lại cho cô là xong. Thế mà bạn ấy ngày hai buổi đến với bạn Dung. Có hôm tôi mịt mới về. Thú thật rằng khi ấy em giận Thắm lắm. Em cho rằng Thắm không còn thân thiết với em nữa. Em tỏ thái độ lạnh nhạt với bạn ấy; thậm chí, em cũng chẳng thèm đến nhà Dung, dù Thắm và các bạn cùng lớp nhiều lần khuyên nhủ.

Hôm Dung trở lại lớp, cô giáo tuyên bố với lớp rằng bạn ấy vẫn đủ sức dự thi học kì. Cô đã kiểm tra và nhận xét tốt về những kiến thức mà bạn Dung còn thiếu trong thời gian vắng mặt. Có được kết quả ấy, công của bạn Thắm rất lớn. Cô giáo rất hài lòng về Thắm. Thắm là một người bạn tốt, luôn quan tâm đến mọi người, giúp đỡ ai thì giúp tận tình. Bà của Dung cũng gửi lời cảm ơn đến Thắm.

Thật ngại ngùng khi nghe Thắm rủ vào thư viện xem truyện vào giờ ra chơi. Em lấy hết can đảm, hỏi Thắm có giận mình không. Câu trả lời của Thắm khiến em không thể nào quên: "Giận về điều gì? Tình cảm bạn bè rất đáng quý, đáng trân trọng nhất trong quãng đời học sinh. Không hài lòng vì ta chưa hiểu, khi hiểu thì ta sẽ quý nhau hơn.

Em rất nhớ Thắm, người bạn tốt nhất của em. Em cố gắng học thật tốt, thật giỏi để sánh với bạn ấy. Bạn Thắm là tấm gương để em noi theo.

Bài tham khảo 2

Chiều, tan học, tôi lại rảo bước trên con đường quen, nơi mà trước đây tôi và An – một người bạn thân thiết thuở nhỏ của tôi có bao nhiêu là kỉ niệm, vui có, buồn có. Nhưng có lẽ kỉ niệm về ngày An dạy tôi chạy xe đạp làm tôi nhớ mãi…

Ngày ấy, An sống cùng bà ngoại ở cạnh nhà tôi, bởi An là con gái nên chúng tôi cũng dễ dàng trở nên thân thiết với nhau. An là một cô bé rất đáng yêu, hay cười và hơn tôi rất nhiều điều khác. An có một làn da nâu với mái tóc ngắn so le khiến cô bé trở nên mạnh mẽ. Tôi yêu mến An ở sự mạnh mẽ – An chưa lần nào khóc!

Sáng nào cũng thế, An đều qua nhà tôi và rước tôi đi học. Không phải nhà tôi không có xe mà chỉ vì tôi không biết chạy xe đạp. Cứ như thế mà An chở tôi mấy năm liền. Cho đến những ngày cuối cấp 1, đó là ngày cuối tuần, tôi đứng trông mãi mà không thấy An đến. Thế là tôi bèn đi qua nhà An xem cô nàng có ngủ quên hay không. Đến nhà thì bà ngoại An bảo rằng An đã đi học rồi. Tôi bắt đầu thấy nóng rơ trong người. Và tôi đi bộ đến trường với sự giận dữ. Có lẽ lúc nhỏ tôi là cô bé được chìu chuộng nên tôi hay tỏ ra khó chịu khi có việc không vừa ý mình. Giờ nghĩ lại thấy mình thật quá đáng!!

Đến lớp, tôi tiến về An liền.

– An! Sao hồi sáng An không rước Chi? Để Chi đi bộ đau chân rồi nè!!

An vẫn điềm nhiên và nói với vẻ nghiêm khắc:

– Sau này An sẽ không chở Chi đi nữa đâu! Chi lớn rồi chứ còn bé gì đâu. Sáng mai An sẽ chỉ cho Chi chạy xe đạp!

An nói bấy nhiêu rồi đi ra ngoài, tôi cũng chả nói được điều gì. Sáng hôm sau, An bắt đầu tập cho tôi chạy xe. Tôi rất nhát nên khi leo lên xe, đạp được hai, ba vòng đã ngã. Cứ như thế, tôi không chịu được nữa, tôi bắt đầu khóc.

– Chi không tập nữa đâu, té đau lắm!!

– Té đau thì cứ khóc, khóc xong phải đứng lên mà tiếp tục. Nếu không sẽ thất bại mãi đấy.

Câu nói lúc này của An khiến tôi có thêm động lực, tôi bắt đầu luyện chạy xe đạp nhiều hơn… Va rồi tôi đã thành công. Hôm ấy tôi sang nhà An để khoe kết quả của mình. Thế nhưng, tôi đã rất bất ngờ khi biết rằng ba mẹ An đã rước An ra Hà Nội. Tôi như không tin vào sự thật nữa. Và đến bấy giờ tôi mới hiểu được câu nói của An "sẽ không chở Chi đi học nữa"… Tôi đứng lặng, nước mắt bỗng rơi.

Ngày hôm nay, tuy mỗi đứa đã mỗi nơi, nhưng tôi vẫn không sao quên được hình bóng của An. Tuy đó chỉ là một kỉ niệm nhỏ nhưng nó sẽ mãi mãi là một kỉ niệm – một kinh nghiệm sống trong đời tôi: "Té đau thì cứ khóc, khóc xong phải đứng lên mà tiếp tục". Giờ này nơi đâu đó, chắc An cũng đang nghĩ về tôi…

Bài tham khảo 3

Tôi vừa vọt vào nhà, thì từ sau cửa bếp, một cái đầu ló ra ngó tôi, rồi thụt vô nhanh chóng, một nhỏ con gái trạc tuổi tôi, gầy quắt. Mẹ đẩy vai tôi: “Chào Đẹt đi con. Đẹt sẽ phụ mẹ việc nhà”. Rồi mẹ quay sang Đẹt, nhẹ nhàng: “Cháu đi tắm, rồi ra ăn cơm!”.

Mẹ đi làm, dặn nó nấu cơm trước. Chiều, từ sau bếp khói đùn lên nhà trước mù mịt. Mấy cành bông giấy ngoài vườn xơ xác. Không biết dùng nồi cơm điện, Đẹt ra vườn “hái củi” rồi lôi cái bếp lò cũ rích trong góc ra chụm lửa. Cả ngày chủ nhật, mẹ chỉ bảo Đẹt cách dùng bếp gas, nồi cơm điện, máy giặt… Nó lắng nghe, rồi làm theo. Chẳng giỏi giang gì, nhưng cũng xuôi lọt.

Một buổi tối, tôi bắt gặp cảnh tượng kì lạ: Một cái bóng còm nhom đang nhảy chồm chồm trong chậu đầy ắp quần áo bẩn ở sân sau. Nước và bọt xà bông văng tung tóe. Tôi cười sằng sặc. Cái bóng quay phắt lại, luống cuống. Tôi trỏ tay về cái máy giặt: “Đồ khờ! sao không bỏ vô máy?”. Nhỏ Đẹt cặp thau quần áo vào hông, lệch người đi tới máy giặt. Ngang qua tôi, mắt nó liếc gườm gườm. Ánh nhìn đượm cáu kỉnh, giận dỗi và có cả lạc lõng.

Tôi có một cái túi hình con mèo, bằng len đan rất xinh. Bên trong tôi cất kẹp tóc, dây nơ, một thỏi son trẻ con và cả ít tiền dành dụm. Nhưng một hôm, con mèo bằng len biến mất. Sau khi xáo tung cả căn phòng, tôi ngồi thừ đoán: “Chắc nhỏ Đẹt chôm rồi!”. Tôi lao xuống méc mẹ. “Bình tĩnh nào con!” — Mẹ nhắc nhở, dắt tôi xuống bếp, nơi có cái giường của Đẹt. Trước câu hỏi nhẹ nhàng của mẹ lẫn cái nhìn cáu kỉnh của tôi, Đẹt im sững. Rồi nó lắc đầu. “Nói dối!” – Tôi gào lên, chạy tới bới tung đốngđồ cũ kĩ nhàu nát của Đẹt. Chẳng có gì cả. “Con thấy chưa! Đẹt không lấy! Xin lỗi Đẹt mau!” – Mẹ nghiêm giọng trước khi rời bếp. Tôi vùng tay chạy về phòng. Lúc ngang qua cửa, nơi Đẹt đứng, tôi ngã văng ra đất. Nhỏ Đẹt đã đưa chân ngáng đường.

Đẹt nhào tới ngồi lên cẳng chân tôi, quai tay thụi vào bụng. Tôi nhỏm dậy túm tay nó, cắn một phát vào tai, rồi hét lanh lảnh. Mẹ chạy xuống gỡ hai đứa ra. “Nó đánh con trước!” – Tôi òa khóc. Ánh nhìn trong mắt nhỏ Đẹt tối sầm lại.

Kể từ đó cứ vài bữa tôi và Đẹt lại lao vào đánh nhau. Mặt hai đứa liên tiếp xuất hiện các vết bầm tím. Tôi coi nó như kẻ thù.

Mẹ nói chuyện riêng với tôi, rồi với Đẹt, nhưng chẳng ăn thua. Cuối cùng, mẹ đành gửi Đẹt về nhà. Nó lên thành phố sao, nó về quê vậy. Nhất định không mặc bộ đồ mẹ mới may cho. Khi cánh cổng sắt đóng lại, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Mời các bạn tham khảo tài liệu liên quan

Viết bài tập làm văn số 7 lớp 9 đề 2 bài 1: Cảm nhận và suy nghĩ của em về đoạn kết trong bài thơ Đồng chí

Trình bày suy nghĩ của em về khổ thơ kết thúc bài Ánh trăng của Nguyễn Duy

Viết bài tập làm văn số 7 lớp 9 - Nghị luận văn học

Đánh giá bài viết
18 3.236
0 Bình luận
Sắp xếp theo
Học tốt Ngữ Văn lớp 9 Xem thêm