Viết thư quốc tế UPU lần thứ 48: Bài mẫu về người hùng là y bác sĩ

11 721

Viết thư quốc tế UPU lần thứ 48

Viết thư quốc tế UPU lần thứ 48: Bài mẫu về người hùng là y bác sĩ bao gồm các bài văn mẫu cho các bạn tham khảo thêm nhiều ý tưởng, khai thác tốt các chủ đề khác nhau chuẩn bị cho bài dự thi viết thư quốc tế UPU năm 2019. Mời các em học sinh tham khảo chi tiết.

Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 48 (năm 2019) có chủ đề: “Hãy viết một bức thư về người hùng của em” (Tiếng Anh: Write a letter about your hero) bắt đầu từ tháng 10/2018 đến 2/2019.

Trong thông báo của mình gửi tới các quốc gia thành viên, Liên minh Bưu chính Thế giới (UPU) gọi chủ đề Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 48 (năm 2019) là một “chủ đề truyền cảm hứng” (the inspirational theme).

Chủ đề Cuộc thi lần thứ 48 là một chủ đề mở, khơi gợi nhiều tư duy sáng tạo, nhiều suy nghĩ và cảm xúc đối với mỗi thí sinh. Trong mỗi con người, mỗi một bạn trẻ đều có sự hiện hữu, tình cảm yêu quý và ngưỡng mộ đối với một người hùng của riêng mình.

Lưu ý đối với phần chào hỏi đầu thư, nội dung viết cho ai, viết lúc nào, viết để làm gì thì các bạn nên tự sáng tạo.Ví dụ phần mở đầu thư thường phải có câu chào hỏi như: "Chào bạn. Tôi vẫn khỏe, còn bạn dạo này thấy nào. Tôi rất vui vì qua thư chúng ta có thể trao đổi nhiều điều thú vị như vậy. Hôm nay tôi muốn kể với bạn về một người mà tôi rất ngưỡng mộ..."

Cuộc thi năm nay viết về chủ đề "Hãy viết một bức thư về người hùng của em". Đây được đánh giá là chủ đề truyền cảm hứng giúp các em học sinh có thể thỏa sức sáng tạo và đưa trí tưởng tượng bay xa.

Hiện cuộc thi đang bước vào những ngày cuối, các bạn học sinh có thể tham khảo thêm thông tin về bài viết mẫu với chủ đề người anh hùng của em là y bác sĩ dưới đây.

Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 48 2019 về “người hùng” là y bác sĩ

Viết thư UPU lần 48

Bài tham khảo 1

Nếu có ai hỏi người nào làm em ngưỡng mộ, thì em thường nhớ đến một người thầy thuốc: bác sỹ Lê Thị Thanh Xuân, người đã trực tiếp chăm lo, săn sóc bệnh cho Nội của em hồi Nội nằm điều trị ở bệnh viện.

Bác sỹ Xuân có dáng người thanh tú, khuôn mặt hình trái xoan, mái tóc đen nhánh luôn buông xõa xuống bờ vai, đôi mắt tròn và vẻ mặt luôn tươi tỉnh. Bác sỹ Xuân mặc một chiếc áo khoác trắng dài đến đầu gối và đội chiếc mũ trắng, dáng đi nhanh nhẹn, hoạt bát.

Ngay buổi đầu tiên Nội em nhập viện, bác sỹ đã ân cần thăm hỏi bệnh tình của Nội, đỡ Nội nằm xuống, cẩn thận sửa lại nệm, gối, lấy chiếc mền đắp lên người Nội như một người con chăm sóc cha, rồi bác sỹ quay lại nói với người y tá của mình, chuẩn bị dụng cụ để đo nhiệt độ cho Nội.

Bác sỹ dặn đi dặn lại: "Cụ giữ ống nhiệt kế cho chặt, mười lăm phút sau cháu xin lại". Chăm sóc Nội em xong, bác sỹ đi sang giường bệnh khác để thăm bệnh cho một bác đã lớn tuổi. Trong khi làm, nhìn gương mặt bác sỹ thật hiền từ, nhân ái.

Xong việc bác sỹ ân cần nói với bệnh nhân: "Khi nào cô thấy đau trở lại, nhớ gọi y tá báo cho tôi biết". Cứ ân cần cẩn thận như thế, bác sỹ đi hết giường nọ đến giường kia. Cả phòng có tám giường thì cả tám bệnh nhân đều được bác sỹ thăm hỏi.

Tất cả bệnh nhân đều nhìn bác sỹ với một sự tin yêu, trìu mến. Em nhớ có lúc quay lại giường Nội, bác sỹ còn hỏi han việc học hành của em và dặn dò em lưu ý động viên, an ủi Nội. Lúc bác sỹ nói, em nghe giọng nói thật ấm áp và đầy sự thông cảm sẻ chia.

Khi khỏi bệnh, Nội trở về nhà, gia đình em chia tay với bác sỹ. Cả em và Nội đều lưu luyến. Hôm nay nhớ lại em càng cảm phục sự tận tình chu đáo của bác sỹ Xuân. Em muốn mình sau này lớn lên cũng sẽ trở thành bác sỹ để cứu giúp mọi người, làm những điều thiện giúp đời.

Bài tham khảo 2

Hôm ấy, em bị sốt, mẹ phải đưa em vào bệnh viện để khám bệnh. Em có dịp biết cô Mai, một bác sỹ giỏi khoa nhi trong thành phố của em.

Từ người cô toát lên một vể đẹp giản dị, đẹp tựa một nhành hoa Huệ trắng tinh khiết và thanh cao. Người cô mảnh cao, nhìn trông thật duyên dáng, dáng đi nhanh nhẹn, vẻ mặt hiền hòa.

Đáng chú trên khuôn mặt là cặp mắt của cô, đôi mắt dẹp lạ thường, đen lay láy nhưng đầy vẻ ưu tư, lo lắng tựa như đôi mắt của cô giáo em vậy. Có lẽ như thế nên vừa gặp cô em có nảy sinh cảm tình luôn mải ngắm nhìn cô, nhìn từ dáng đi, dáng đứng, phong cách làm việc...

Bác sỹ Mai nhẹ nhàng đến bên người bệnh, thăm hỏi ân cần việc ăn, ngủ của người bệnh, cô kiểm ta từ từ ấn nhẹ vào vùng bụng tai nghe ống kính để theo giõi sức khỏe người bệnh. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo ấy làm việc thoăn thoắt.

Bác sỹ lấy dụng cụ đo huyết áp đắt ngay ngắn xuống giường người bệnh, bàn tay cô nhẹ nhàng xắn tay áo người bệnh lên, đặt ống nghe và cuốn cuộn vải dày vào tay họ. Hai ngón tay bóp đều vào ống cao su, kim đồng hồ nhích dần, nhích dần, cuối cùng cô ghi kết quả kiểm tra lên bệnh án. Cứ như thế cô mải mê làm việc.

Rồi cô lại lấy ống nghe đeo trên cổ ra để kiểm tra nhịp tim, phổi của từng người. Thỉnh thoảng, cô lại dùng đồng hồ nhiệt kế để đo nhiệt độ cơ thể của từng bệnh nhân. Sau cùng cô phát thuốc, và động viên vỗ về người bệnh như muốn san sẻ bớt nỗi đau của họ.

Dường như cô vui khi được người bệnh vui, cô buồn trước cái buồn của người bệnh, cô xem từng bệnh nhân như ân nhân của cô vậy, đúng là lương y như từ mẫu, thầy thuốc như mẹ hiền.

Hình ảnh cô bác sỹ đã in sâu trong tâm hồn em và khiến em vô cùng cảm phục. Em nghĩ mình phải cố gắng học tập để sau này làm được như cô, làm được việc cao quý trong những nghề cao quý ấy.

Đánh giá bài viết
11 721
Viết Thư UPU Xem thêm