Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn, xin lỗi

Ngày nay khi xã hội ngày càng phát triển, nhịp sống hiện đại khiến cho văn hóa cảm ơn, xin lỗi bị mai một dần, con người trở nên thờ ơ, lạnh nhạt với nhau. Chính vì vậy, VnDoc.com giới thiệu đến bạn bài nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn, xin lỗi. Mời các bạn tham khảo.

1. Dàn ý nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn, xin lỗi.

1. Cảm ơn và xin lỗi là một đạo lý lâu đời

  • Người Việt Nam ta trọng tình trọng nghĩa, ngay thẳng, biết nói cảm ơn khi nhận ơn, biết xin lỗi khi mắc lỗi. Đó là một nguyên tắc đạo đức.
  • Tại sao phải cảm ơn, tại sao phải xin lỗi: Để lương tâm được thanh thản...
  • Cảm ơn, xin lỗi làm cho xã hội trở nên gắn kết, loài người gần gũi và hiểu nhau hơn.
  • Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như mỗi chúng ta không biết cảm ơn, xin lỗi? (khi đó liệu mọi người còn dám giúp đỡ ta không?)

2. Thực trạng

  • Các bạn trẻ thờ ơ, vô cảm với người khác; văn hóa cảm ơn, xin lỗi ngày càng bị mai một.
  • Tại sao lại có thực trạng này: Do đời sống thị trường khiến người ta bớt quan tâm đến nhau, tính toán nhiều hơn. Sinh ra trong xã hội đó, thế hệ trẻ ngày nay ít nhiều bị ảnh hưởng.
  • Biểu hiện (nêu biểu hiện đời sống). Hãy nhớ, đề bài không chỉ yêu cầu bạn viết về đơn thuần "cảm ơn" hay "xin lỗi", nói rộng ra, đó là thái độ của bạn trẻ ngày nay với cuộc sống, với mọi người.
  • Tác hại của lối sống này: Nó tạo ra những con người chai lỳ, vô cảm, khiến cho xã hội mất đi sự gắn kết, lẻ tẻ, rời rạc. Nói hẹp, một đứa trẻ không biết cảm ơn, xin lỗi khi lớn lên sẽ trở thành những người vô ơn, bất nghĩa, không chung thuỷ.

3. Liên hệ bản thân

  • Bạn thấy mình đã biết nói lời cảm ơn hay xin lỗi chưa?
  • Suy nghĩ của riêng bạn (tán thành hay phản đối?)

4. Đưa ra giải pháp

2. Bài văn nghị luận về văn hóa cám ơn, xin lỗi mẫu 1

Những câu chuyện về lời cám ơn và xin lỗi chẳng bao giờ là thừa để nhắc đến trong cuộc sống xô bồ như thế này, dù không phải ai cũng hiểu hoặc hiểu nhưng cho qua, có những điều tưởng như nhỏ nhặt nhất, nhưng lại có ý nghĩa quan trọng thế nào trong cuộc sống này.

Càng ngày càng ít nghe thấy người ta, nhất là những người trẻ tuổi, nói "cám ơn" và "xin lỗi" với nhau. Những lời xin lỗi càng ngày càng thiếu đi trong cuộc sống xã hội thì những lời cảm ơn hầu như không tồn tại, trong khi sự lịch thiệp, khiêm tốn, biết ơn và biết lỗi phải là một phần quan trọng trong cuộc sống thường nhật của chúng ta. Đã bao giờ bạn tự hỏi mình thật sự nói những câu đó bao nhiêu lần trong một ngày, và nếu có nói, thì đã bao giờ chúng ta nói những điều đó một cách thực lòng? Và từ những lời nói đó, đi xa hơn, là những hành động để xin lỗi và cám ơn? Thế đấy, chúng ta đã mất đi thói quen nói hai từ đó. Nhưng những ai có thể nói được hai từ đó lại có những người chỉ biết nói đúng những từ ấy, và không biết làm gì để thể hiện những điều mà họ mới nói từ trong tâm của mình.

Nhiều người nói rằng nói những điều đó ra là một sự khách khí và đôi khi, giả tạo và ai cũng "ngài ngại". Cái chính là thực lòng. Ừ, thì một phần sự thừa nhận ấy là đúng, nhưng tại sao con người ta không thể sống xã giao với nhau trong khi điều đó chẳng có gì là giả dối, tại sao chúng ta không thể biết nói lời cảm ơn một ai đó và nhận lỗi một ai đó chỉ vì điều đó là nhỏ nhặt nhất, trong khi một cái thùng rác vô tri vô giác vẫn có dòng chữ "Cảm ơn đã bỏ rác vào tôi"?

Cuộc sống công nghiệp hiện tại đã làm con người ta thay đổi quá nhiều, và trong bản tính của mỗi người, không phải lúc nào cũng biết đến hai từ cám ơn và xin lỗi. Nhưng có bao giờ ai đặt ra câu hỏi: Cuộc sống Phương Tây còn nhanh gấp bội chúng ta, tại sao họ vẫn có thể nói được những điều ấy và chả lẽ họ luôn ngượng và coi chuyện nói điều đó ra là giải dối như chúng ta vẫn nghĩ? Vấn đề là lối sống và giáo dục, mà hình như từ lâu, người ta đã dạy con trẻ những điều này một cách máy móc và giáo điều trong những cuốn "Giáo dục công dân", mà những tiết học "Giáo dục công dân" lại là được những người có trách nhiệm biến thành những giờ học buồn tẻ. Cảm ơn và xin lỗi - bài học về phép lịch sự đầu tiên của mỗi người dường như đang bị nhiều người trẻ lãng quên. Tiếng cảm ơn xin lỗi đang thưa dần...

Từ nhiều năm trở lại đây, nền tảng đạo đức tuy không đến nỗi sụp đổ như một số người đã báo động nhưng rõ ràng đã mờ nhạt đi. Tiếng "cảm ơn" đã thưa thớt dần. Hình như người ta không biết đến nó hay đã cố quên đi.

Để làm người đã khó, để làm người tốt càng khó hơn. "Học ăn, học nói, học gói, học mở" Đừng "coi thường" những người bình thường, giản dị và thậm chí là nhỏ bé... Hãy bắt đầu từ câu nói xin lỗi sau mỗi sai lầm của mình và lời cảm ơn trước sự giúp đỡ của người khác - bất cứ họ là ai

3. Bài văn nghị luận về văn hóa cám ơn, xin lỗi mẫu 2

Có hai câu rất ngắn ngọn nhưng con người ta lại thường hay quên nói khi được ai đó giúp đỡ hay khi mắc lỗi với người khác, đó là " cảm ơn" và " xin lỗi".

Bạn cảm thấy thế nào khi giúp đỡ một người và nhận được lời cảm ơn từ họ? Hạnh phúc, vui sướng và thấy mình sống có ích hơn, người với người thân thiện hơn,....? Bạn cảm thấy thế nào khi ai đó mắc lỗi với bạn mà lại không hề nói lời xin lỗi? Thất vọng, bực tức, ấm ức, thấy con người thật không biết điều....?

Không phải lúc nào chúng ta giúp đỡ người khác cũng vì một lời cảm ơn hay tha thứ, bỏ qua cho người khác chỉ vì một lời xin lỗi mà chúng ta làm những điều đó vì nó đáng làm và nên làm. Thế nhưng một lời cảm ơn sẽ gắn kết con người với nhau hơn, một lời xin lỗi sẽ giúp mọi bực tức qua đi nhanh chóng hơn, khiến con người vị tha hơn, giúp những vết dạn tình cảm nhanh chóng được hàn gắn hơn. Vậy tại sao chúng ta lại cảm thấy khó khăn đến vậy khi nói hai câu này hay chúng ta lại thường quên đi việc cần phải nói nó trong cuộc sống?

Có phải khi nói cảm ơn một người khác bạn có cảm giác mình mang ơn họ, cảm thấy nặng nề khi nghĩ đến việc phải trả ơn? Còn khi phải nói xin lỗi bạn lại cảm thấy đang hạ mình xuống, mình là người có lỗi? Không phải như vậy đâu. đừng để những cảm giác, suy nghĩ lệch lạc ấy làm cho con người chúng ta trở nên ích kỷ, hẹp hòi và thậm chí là thiếu văn hoá. Một lời xin lỗi và cảm ơn đúng lúc có ý nghĩa to lớn biết bao. Một tình bạn đẹp có thể tan vỡ chỉ vì cả 2 bên không ai chịu nói lời xin lỗi, một người có thể chạnh lòng khi không nhận được lời cảm ơn.....

Có hàng ngàn lý do để chúng ta nói lời cảm ơn và xin lỗi và hãy nói nó bất cứ khi nào có cơ hội và đừng để phải hối tiếc, ân hận vì đã không nói 2 câu này.

" Lời nói chẳng mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau"

Câu nói của cha ông luôn nhắc nhở chúng ta cách đối nhân xử thế. Mỗi chúng ta chỉ cần độ lượng hơn, bớt ích kỷ hơn biết đặt mình vào vị trí của người khác và suy nghĩ thoáng hơn thì cuộc sống này sẽ tốt đẹp hơn biết bao nhiêu. Và để làm được điều đó chúng ta cần học cách nói hai câu "cảm ơn" và "xin lỗi" đúng lúc.

4. Bài văn nghị luận về văn hóa cám ơn, xin lỗi mẫu 3

Cảm ơn hay xin lỗi là một trong các biểu hiện của ứng xử có văn hóa, là hành vi văn minh, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong ứng xử giữa cộng đồng, khi cảm ơn và xin lỗi được trình bày một cách chân thành, một mặt phản ánh phẩm chất văn hóa của cá nhân, một mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.

Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi không chỉ đem niềm vui tới người nhận, chúng còn trực tiếp giải tỏa khúc mắc, gỡ rối các quan hệ và con người cũng vì thế mà sống vị tha hơn.

Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện bình thường, cảm ơn và xin lỗi trở thành một trong các tiêu chí để định tính tư cách văn hóa của con người. Rồi nhiều năm trở lại đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên nhân của tình trạng này là do sự lỏng lẻo của chuẩn mực ứng xử, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người thay đổi, hay do bản tính của một người cụ thể nào đó vốn không quen với hai từ cảm ơn và xin lỗi,...Song thiết nghĩ, vẫn còn một nguyên nhân nữa là lâu nay, như một luật lệ bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn cha mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người lớn tuổi, mà nhiều người lớn tuổi không chú ý tới việc cảm ơn hay xin lỗi khi ứng xử với người khác.

Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng, người lớn tuổi hơn ít khi sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ nhận được sự giúp đỡ, hay hành vi của họ gây phiền toái cho người khác. Các em nhỏ khi nhận được sự giúp đỡ hay sau khi mắc lỗi thường không ngần ngại nói lời xin lỗi hay cảm ơn, nhưng càng lớn lên thì thói quen này dường như đã mất dần, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi không chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của cha mẹ, mà còn học trực tiếp qua ứng xử và việc làm của những người lớn tuổi?

Xin lỗi khi bản thân mắc lỗi là chuyện bình thường, và mỗi người ứng xử với lỗi lầm của mình theo cách khác nhau. Có người thừa nhận sai lầm, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai lầm nhưng không dám thừa nhận, hoặc thừa nhận nhưng không chịu sửa chữa và không hề biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là biểu hiện của nhận thức, của việc thực hiện hành vi ứng xử văn hóa. Ðể các lời nói thân thiện này trở thành thói quen trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức cụ thể hơn, để mọi người ứng xử có văn hóa hơn trong giao tiếp.

Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là một tiêu chí đánh giá phẩm chất và vốn liếng văn hóa của mỗi cá nhân, từ đó góp phần xây dựng xã hội ngày càng văn minh, tốt đẹp hơn. Tất nhiên, nói như thế nhưng cũng phải loại trừ những lời cảm ơn hay xin lỗi không thật lòng, để cho qua chuyện.

5. Bài văn nghị luận về văn hóa cám ơn, xin lỗi mẫu 4

Với một đất nước có bề dày lịch sử. Với những truyền thống văn hóa vô cùng đặc sắc. Những truyền thống văn hóa cao đẹp được ông cha ta truyền thừa từ nhiều thế hệ tới nay. Có thể nói, những truyền thống ấy, đã đi sâu vào đời sống người dân. Biết ơn người khác giúp đỡ, chúng ta sẽ cảm ơn. Còn nếu làm sai điều gì, chúng ta sẵn sàng xin lỗi. Đây là một trong những truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc ta.

Chúng ta sống ở bất cứ đâu cũng có rất nhiều người xung quanh cùng tồn tại. Hàng ngày, chúng ta tiếp xúc với rất nhiều người. Và đôi khi, chúng ta có việc gì cần những người xung quanh mình giúp đỡ. Chúng ta hãy nói cảm ơn họ. Chẳng mất nhiều sức lực khi nói hai từ “cảm ơn” nhưng chúng ta lại nhận được rất nhiều thứ. Cũng như vậy, xin lỗi người khác về những điều mình đã làm sai. Cũng chính là giúp bản thân mình.

Tại sao chúng ta phải xin lỗi, cảm ơn. Bởi chỉ những hành động nhỏ đó thôi. Cũng gắn kết con người lại với nhau. Người khác giúp đỡ bạn, và đôi khi, họ chẳng cần bạn đền đáp bất cứ thứ gì. Một lời cảm ơn cũng là niềm vui cho họ. Chẳng khó gì khi nói một lời cảm ơn cả. Chúng ta sống trong một quần thể người chứ không phải mỗi chúng ta. Vì thế, biết cảm ơn sẽ giúp loài người trở lên gần gũi và hiểu nhau hơn. Còn xin lỗi, là một đức tính không thể thiếu được trong cuộc sống. Biết xin lỗi, nhận lỗi lầm mà mình đã mắc phải. Là cách tốt nhất, hiệu quả nhất để chúng ta nhận được sự tha thứ. Cũng như biết nhận lỗi sẽ được người khác quý trọng hơn là giấu giếm. Bởi giấu giếm lỗi lầm đến khi bị phát giác, chúng ta sẽ mất đi sự tôn trọng của người khác với mình.

Chuyện gì xảy ra nếu chúng ta không biết cảm ơn, xin lỗi thì quá rõ ràng. Chúng ta sẽ mất đi sự tôn trọng của người khác đối với mình. Sẽ chẳng ai có thể gần gũi, thân thiện với chúng ta như trước nữa. Mọi người đến với chúng ta chỉ vì vụ lợi, không có sự chân thật. Hơn thế nữa, nếu chúng ta không biết nói lời cảm ơn, giúp đỡ. Sau này, có chuyện gì xảy ra với chúng ta, ai sẽ ra tay giúp đỡ. Ai còn có thể tin tưởng chúng ta mỗi khi chúng ta mắc sai lầm nhưng giấu giếm, dùng mọi biện pháp để bao che sai phạm.

Mà cuộc sống hiện đại của chúng ta đang xảy ra tình trạng như vậy. Những lời cảm ơn, xin lỗi dần mất đi. Con người trở lên thờ ơ, lạnh nhạt với những người xung quanh. Đặc biệt là thế hệ trẻ, những chủ nhân tương lai của đất nước. Được tiếp xúc, học tập những kiến thức tiến bộ của nhân loại. Được không ngừng trau dồi phầm chất lại là những người đánh mất giá trị đạo đức truyền thống. Những lời cảm ơn từ họ dần thưa thớt, đối với bạn bè, thầy cô, thậm chí là chính gia đình mình. Họ cũng chẳng còn nói được một tiếng cảm ơn, xin lỗi. Chưa làm bài tập về nhà thì ngụy biện cho hành động của mình, chẳng nói được một lời xin lỗi cô giáo.

Tại sao tình trạng này lại diễn ra? Có thể nói, đó là do sự phát triển của đời sống thị trường. Con người chỉ mưu cầu hạnh phúc cá nhân, tính toán cho bản thân nhiều hơn, bớt quan tâm tới người xunh quanh. Và những người trẻ tuổi, sinh ra trong một xã hội không ngừng phát triển như vậy. Ít nhiều bị ảnh hưởng bởi sự phát triển của xã hội làm mất đi dần những giá trị đạo đức lâu đời của dân tộc.

Tác hại của lối sống ích kỉ, chỉ biết có bản thân. Lạnh nhạt, thờ ơ với cuộc sống. Không biết cảm ơn, xin lỗi về những hành động của mình. Là nó tạo lên những con người chai lì, vô cảm, khiến cho xã hội mất mất đi sự gắn kết, sống lẻ tẻ, rời rạc. Một đứa trẻ nếu không biết xin lỗi, cảm ơn khi lớn lên sẽ biến thành một đứa trẻ vô ơn, không biết tôn trọng người khác.

Cuộc sống luôn vận động không ngừng, và con người sống trong đó cũng phải vận động không ngừng để phát triển. Nếu sống một cuộc sống chỉ biết tới bản thân, không biết nói ra những câu xin lỗi, cảm ơn. Con người sẽ chẳng thể nào hòa nhập được.

Bản thân mỗi chúng ta, hãy tự suy nghĩ xem đã biết nói lời xin lỗi, cảm ơn hay chưa? Nó có xuất phát từ chính trong tâm chúng ta hay chỉ là lời nói cho có, cho qua hay không. Việc biết nói lời cảm ơn, xin lỗi trong cuộc sống hiện đại này là vô cùng cần thiết. Với cuộc sống không ngừng đầy đủ, đời sống mọi người không còn thiếu thốn nhiều như trước. Thì việc giữ gìn những giá trị truyền thống là việc làm cần thiết. Để làm được điều ấy, chúng ta cần có một hệ thống giáo dục hiệu quả hơn. Ngay từ khi còn bé, chúng ta cần phải rèn luyện cho lớp trẻ những truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc. Tự rèn luyện lối sống của bản thân mỗi người cũng góp phần làm giàu nét đẹp văn hóa chung cho cả một cộng đồng.

Biết nói lời xin lỗi và cảm ơn, là một hành động tốt. Chúng ta chẳng mất gì nhiều nhưng bù lại, chúng ta giành được tình yêu thương của những người xung quanh. Hãy lắng nghe cuộc sống, hòa nhập vào với cuộc sống bằng chính trái tim của mình. Để thấy được cuộc sống quanh chúng ta biết bao điều tốt đẹp. Hạnh phúc sẽ mỉm cười với chúng ta. Xin cảm ơn!

6. Bài văn nghị luận về văn hóa cám ơn, xin lỗi mẫu 5

Một cá nhân sống trong tập thể không bao giờ có thể sống một mình tách biệt với mọi người mà luôn luôn có ít nhất một mối quan hệ nào đó với người khác. Bên cạnh đó, không một ai trong xã hội có thể làm mọi việc bằng tự chính bản thân, ví dụ như một cô gái sống một mình thì đôi khi với sức lực yếu ớt của phụ nữa không thể bê một bình nước nặng lên trên nhiều tầng lầu mà không thấy mệt, hay một người không thể hoàn thành tốt một hạng mục công việc khó khăn mà không cần đến ý tưởng và công sức của người khác,….do vậy, chắc chắn ít nhất một lần trong đời bạn sẽ cần đến sự giúp đỡ của người khác, mà khi nhận sự giúp đỡ đó rồi, bạn nên dửng dưng coi như lẽ tất nhiên hay cần có thái độ biết ơn người đó? Câu trả lời tất nhiên là vế thứ hai và để làm được điều đó, một câu “Cảm ơn” ngắn gọn, đơn giản đôi khi cũng là đủ rồi.

Bên cạnh đó, ai đó đã từng nói rằng không một ai trên đời là hoàn hảo, mỗi con người nhất định sẽ mắc ít nhất một lỗi sai nào đó, có những lỗi sai chỉ gây ảnh hưởng cho bản thân, mình sai mình chịu nhưng cũng có những lỗi lầm làm ảnh hưởng đến cả người khác như đi đường không may xô vào làm ngã một người đang ôm một chồng tài liệu dày hay đơn giản là một đứa trẻ nghịch ngợm trót đá bóng làm vỡ ô cửa kính của nhà hàng xóm. Chúng ta không thể vặn ngược thời gian để ngăn chặn những sai lầm đó cho nên khi gây ra lỗi lầm thì chỉ có thể tìm cách khắc phục và trước tiên là phải biết nói với nạn nhân mà chúng ta gây ra lỗi hai tiếng “Xin lỗi”.

Trong xã hội phong kiến không phải đứa trẻ nào cũng được đến trường để học con chữ nhưng bù vào đó là chúng được bố mẹ dạy bảo nghiêm khắc những tiêu chuẩn đạo đức mà biết nói cảm ơn và xin lỗi là một trong những bài học quan trọng. Mặt khác trong xã hội cũ khi nhịp sống còn chậm, mọi người sống với nhau rất tình cảm nên không khó để nhận thấy những biểu hiện chân thành và lời cảm ơn, xin lỗi. Nhưng thời gian trôi đi, xã hội ngày càng phát triển hơn, những tưởng con người ta sẽ nâng cao tầm hiểu biết về vấn đề này nhưng thực tế thật đáng buồn làm sao khi lời cảm ơn và xin lỗi dần ít đi trong xã hội. Nhiều người vin vào cái cớ nếu cứ nói cảm ơn và xin lỗi liên tục thì chỉ là biểu hiện của sự khách sáo xa cách, sự hời hợt và giả tạo mà không bao giờ nói “Cảm ơn” hay “Xin lỗi”. Nhưng theo tôi, đây chỉ là sự ngụy biện cho lối sống đã xuống cấp. Con người ta dần xa cách nhau, mỗi người sống trong thế giới của riêng bản thân mà không cần quan tâm đến cảm nhận của người khác. Các bạn hãy thử suy nghĩ thêm bằng cách đặt bản thân vào vị trí của người khác, khi bản thân mình giúp đỡ ai đó với sự nhiệt tình, chân thành nhưng nhận lại chỉ là sự hờ hững và khi ai đó gây ra lỗi đẩy bản thân mình vào rắc rối mà không chút ăn năn, hối hận với hành động đó thì các bạn sẽ có cảm xúc gì? Câu trả lời của các bạn cũng chính là câu trả lời cho câu hỏi “Tại sao chúng ta phải biết nói lời cảm ơn và xin lỗi”.

Lời cảm ơn và xin lỗi tưởng rất ngắn ngọn nhưng rất đỗi quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Hãy hướng bản thân đi theo con đường của một người không chỉ có tài năng mà còn có những phẩm chất đạo đức quý giá và hãy thực hành nó ngay từ hôm nay bằng cách nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” với mọi người.

Trên đây VnDoc.com vừa giới thiệu tới các bạn nghị luận về văn hóa cám ơn, xin lỗi, mong rằng qua bài viết này các bạn có thể học tập tốt hơn môn Ngữ văn 12. Mời các bạn cùng tham khảo thêm kiến thức các môn Toán 12, Tiếng Anh 12, đề thi học kì 1 lớp 12, đề thi học kì 2 lớp 12...

Đánh giá bài viết
125 110.750
Thi THPT Quốc Gia Xem thêm