Truyện cổ tích: Vì sao cú chỉ đi ăn đêm
Truyện cổ tích Vì sao Cú chỉ đi ăn đêm là một câu chuyện dân gian nhẹ nhàng, giàu màu sắc tưởng tượng, rất phù hợp để phụ huynh kể cho trẻ mầm non nghe trước giờ ngủ. Với lối kể đơn giản, gần gũi cùng hình ảnh loài vật quen thuộc, câu chuyện giúp trẻ phát triển khả năng lắng nghe, ghi nhớ và nuôi dưỡng trí tưởng tượng phong phú. Qua nội dung truyện, trẻ bước đầu học được những bài học về thói quen sinh hoạt, cách ứng xử và ý thức trách nhiệm một cách tự nhiên, dễ hiểu. Đây cũng là cơ hội để cha mẹ gắn kết tình cảm với con, đồng thời giúp trẻ làm quen với thế giới cổ tích đầy thú vị và giàu ý nghĩa.

Kể chuyện: Vì sao cú chỉ đi ăn đêm
Một buổi chiều, Nai thung dung đi kiếm ăn. Nó leo đèo lội suối tới bãi hoang nọ đợi nhặt quả vả. Nhưng không có gió to, vả không rụng. Nai nhìn quả vả chín đỏ trên cành mà thèm. Nai cất bước chán ngán trở về. Chợt có tiếng nói:
- Chớ vội chú Nai!
Nai ngơ ngác nhìn quanh chẳng thấy ai, lúc nhìn lên hốc cây trên cành cao thì thấy Cú. Nai ngập ngừng:
- Bác gọi tôi ư?
- Phải, chú có muốn ăn quả vả không?
- Có chứ.
Cú ưỡn bụng ra, mắt lim dim ngái ngủ:
- Chà, tôi ăn no quá không muốn cất bước nữa. Giá mà chú đến sớm, tôi đã hái cho vài quả.
Kỳ thực Cú chẳng muốn cho Nai con đến ăn tranh phần. Nó muốn tất cả quả vả trên cây và cả quả dưới đất, nên tìm cách đuổi khéo anh chàng Nai. Làm ra vẻ thân mật, Cú bảo:
- Chú hãy đi kiếm ăn ở nơi khác. Sáng mai, chú đến đây thật sớm, tôi sẽ rung cành cho vả rụng. Đến từ lúc tôi kêu “Kết cóc, kết cóc".
Nai cảm ơn Cú rồi ra đi, mừng thầm ngày mai được bữa no.
Bóng tối chưa tan, sương mù dày đặc, trời lạnh thấu xương, mọi vật còn ngủ say cả. Cú đã cất tiếng kêu: “Kết cóc, kết cóc" liền một thôi.
Nai sực tỉnh, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy vội tới.
Bóng sương lờ mờ, gió lạnh rung cành lau, cành sậy. Tiếng Cú vẫn đổ dồn. Nai đến nơi còn đang ngơ ngác thì bỗng Cú đổi giọng "Hok sục! Hok sục" mà cứ thế kêu liên hồi.
Nai tái người, cắm cổ lao mình chạy trốn. Nó vấp ngã làm đổ cây vừng đen, hạt vừng bắn tung tóe, bắn vào mắt gà rừng kiếm ăn ngay cạnh đó. Gà bị bụi mắt cào bới tứ tung phá tan cả ổ kiến lửa. Kiến mất tổ chạy lung tung gặp chú Sóc đang ăn liền châm túi bụi. Sóc đau đớn kêu la ầm ĩ và cũng cắn quàng cắn xiên, cắn đứt cả dây bí đao quả to như cái bồ rơi phịch trúng lưng Trâu đang gặm cỏ. Trâu vừa đau vừa hoảng nghếch sừng lên chạy, chạy qua suối chẳng may giẫm phải nàng Cua. Nàng Cua suýt chết bẹp, lấy làm căm lắm, chuyến này Cua quyết định lên Then kiện.
Then mở tòa xử kiện, gọi Trâu lên, Trâu nói:
- Tại Bí đao làm tôi đau quá, giật mình tôi chạy bạt mạng.
Bí bị gọi lên, há miệng nức nở thưa:
- Chính Sóc đã cắn đứt cuống dây tôi nên tôi bị thương toác cả đầu thế này.
Sóc bị điệu đến, nó ấm ức:
- Tại Kiến đốt tôi đau quá, tôi cắn lung tung.
Then bực mình:
- Chà, tệ quá! Chúng bay loạn thật, vậy cái Kiến đâu?
Kiến bị gọi lên, Then quát:
- Sao mày đốt Sóc?
- Tổ chúng tôi bị Gà phá, ức quá chúng tôi làm càn.
Đến lượt Gà, Gà thưa:
- Tôi đâu muốn làm vậy, tại Vừng bắn vào mắt tôi.
Vừng khai:
- Tôi không muốn thế. Tại Nai đè giập người tôi.
Nai được gọi lên, nó thong thả bước vào:
- Già Cú tai ác đánh lừa tôi. Nó gọi tôi đến nhặt quả vả rồi hô người lấy dao đâm. Trong lúc hoảng sợ chạy trốn, tôi chạy thục mạng nên vấp phải bác Vừng. Then gật đầu:
- À, thế ra mọi việc đều tại Cú.
Cú già bị trói dẫn tới phơi trần bộ mặt gian ác, tham lam hại bạn, nó đã phải nhận hình phạt thích đáng. Còn các bạn rừng từ đó hiểu nhau lại sống hòa thuận hơn.
Mắt Cú từ ngày ấy vàng khè vì bị đóng đinh, cổ bị bẻ nên lúc nào cũng lệch. Vì xấu hổ với bạn bè nên Cú không dám đi kiếm ăn ban ngày. Từ đó đến nay, Cú chỉ đi kiếm ăn vào ban đêm, gặp Cú ai cũng ghét và cho rằng Cú toàn đem lại những điều xúi quẩy.
Bài học rút ra
Tham lam và ích kỷ
Cú vì lòng tham mà không muốn chia sẻ quả vả với Nai. Thay vì nói thật, nó lại nghĩ ra một mưu mẹo để lừa Nai, hẹn Nai đến sớm với lời kêu giả tạo. Chính sự ích kỷ và tham lam này đã gây ra một chuỗi những hậu quả đáng tiếc cho nhiều loài vật khác.
Lòng tham và sự ích kỷ là những thói xấu, có thể dẫn đến việc làm hại người khác.
Lời nói dối và hậu quả khôn lường
Một lời nói dối nhỏ của Cú đã dẫn đến một chuỗi sự việc lớn. Nai chạy trốn, làm đổ cây vừng. Vừng làm gà rừng bị thương, gà làm hỏng tổ kiến. Kiến đốt Sóc, Sóc làm đứt dây bí đao. Bí đao làm Trâu hoảng sợ, Trâu giẫm phải Cua. Mọi việc đều có nguyên nhân bắt nguồn từ một hành động lừa gạt của Cú.
Lời nói dối dù nhỏ cũng có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng và liên lụy đến nhiều người.
Sự hổ thẹn và trừng phạt thích đáng
Cuối cùng, sự thật được phơi bày. Cú phải chịu hình phạt thích đáng cho hành động của mình: mắt bị đóng đinh, cổ bị bẻ lệch. Hổ thẹn với bạn bè, Cú không dám đi kiếm ăn ban ngày nữa, mà chỉ dám hoạt động về đêm.
Mọi việc làm sai trái đều phải trả giá. Sự xấu hổ và trừng phạt là điều không thể tránh khỏi.