Thư tri ân thầy cô

Thư tri ân thầy cô của học sinh cuối cấp là những bài viết, bài cảm nghĩ, những lời cảm ơn của học sinh đối với thầy cô thật xúc động và ý nghĩa. Trong bài viết này VnDoc xin chia sẻ đến các bạn đọc những bài viết tri ân thầy cô, thơ tri ân thầy cô cuối cấp hay nhất để các bạn dành tặng đến những người thầy, cô giáo của mình.

Thư tri ân thầy cô

1. Thơ tri ân thầy cô cuối cấp

Bài thơ: Thầy

Tác giả: Ngân Hoàng

Bài thơ là lời tri ân của tác giả cũng như bao nhiêu thế hệ học sinh đối với thầy. Bao lớp người đã đi nhưng còn thầy thì vẫn ở lại với mái tóc bạc dần theo thời gian làm lòng người bỗng cảm thấy gì đó, một điều gọi là xót xa nhưng thiêng liêng lắm.

Bài thơ:

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi...

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu...

Bài thơ: Thầy ơi! bài giảng chiều thu

Tác giả: Lê Ngọc

Tác giả đã từng là học sinh, đã từng có người thầy mình yêu quý, bài thơ này như kể lại những kỉ niệm của tác giả. Bài thơ chủ yếu nhắc lại những điều chúng ta đã học khi còn ở trường, những biểu thức véc-tơ, nhị phân, hình học OXY hay cả bất đẳng thức Cosi,...

Bài thơ:

Bạn ơi! Có nghe tiếng mùa thu đến
Lá vàng hơi may rơi lạnh sân trường
Yếu ớt nắng vàng ghé vào lớp học
Mùa thu đang đến bụi phấn bay bay.

Bục giảng chiều nay thăng trầm nắng gió
Lớp học lạnh lẽo vắng lặng cô đơn
Phải chăng mùa thu qua rồi lại đến
Tháng năm học trò đến rồi lại đi.

Bạn ơi, nhớ không mùa thu năm ấy
Bụi phấn rơi rơi thêm bạc mái đầu
Tưởng chừng mùa thu qua trên bục giảng
Dưới lớp học trò đẹp những mùa xuân.

Thầy ơi, con nhớ buổi chiều mùa thu
Thầy dạy chúng con thiên thần hàm số
Con vẫn luôn nhớ hàm số đáng yêu
Thiên thần nhỏ bé thầy dạy chúng con.

Thầy ơi, con nhớ Khoảng cách không gian
Hình học, lượng giác sâu xa tuyệt vời
Bài học hôm nào đong đầy nhiệt huyết
Trong lời thầy giảng Nguyên hàm - Tích phân.

Con cũng nhớ thầy dáng hình thân thuộc
Nét vẽ nghiêng nghiêng Hình cầu ngoại tiếp
Là cây cầu nhỏ Đường vuông góc chung
Nối hai trái tim bắc cầu đường thẳng.

Thầy ơi có biết chúng con yêu thầy
Qua bao bài giảng không gian tọa độ
Theo nhiều chiều hướng hình xoay ba chiều
Chân lý cuộc đời hình học OXY

Thầy ơi con nhớ bài giảng đầu tiên
Phương trình lượng giác, vòng tròn đáng yêu
Bài toán phân giác quy về đối xứng
Ôi thật tuyệt vời vầng sáng Cosi.

Giờ con mới hiểu tổ hợp xác suất
Nhị thức Niu tơn cùng hàm liên tục
Giới hạn phương trình hàm mũ lô ga
Hoàng hôn cuối trời đường cong đồ thị.

Bạn ơi còn nhớ thầy của chúng ta
Đưa ra phương pháp hàm số đặc trưng
Phương trình đẳng cấp tách rồi đem chia
Phương pháp tuyệt vời, phần bù tổ hợp.

Mùa thu qua đi kéo theo bài giảng
Còn lại trong tim giờ phút khó phai
Thầy dùng hàm số giải bài max min
Ngày mai sáng lên đạo hàm tiếp tuyến.

Thầy dạy chúng con bài học cuộc đời
Như thể mặt trời ba đường Cô-nic
Phương trình vô tỷ toán học sâu xa
Nên dùng ẩn phụ đưa về bậc hai.

Niềm tin trong con lớn lên từng ngày
Theo cấp số nhân tình yêu e-lip
Cũng như nỗi nhớ tăng dần hôm nay
Theo cấp số cộng dãy tăng không ngừng.

Cầu nối tri thức như đường trung bình
Ta-let không gian định lý đồng dạng
Thầy ơi con hiểu kiến thức hôm nay
Không chỉ phép quay, tịnh tiến hệ trục

Thầy đã xa rồi nhưng lòng vẫn thế
Ẩn trong bài giảng mùa thu năm ấy
Niềm tin của thầy ở gốc tọa độ
Vec-tơ chỉ phương con bước vào đời.

Con đường phía trước dù có khó khăn
Bạn ơi đừng sợ có hướng vecto
Mũi lao số phức phá vỡ đề thi
Đôi cánh nhị diện nâng tầm tri thức.

Bạn ơi! Nhớ mãi ngày thu đã xa
Mưa phùn, gió bấc, lớp dột lung tung
Thầy vẫn miệt mài hình học giải tích
Chắp cánh ước mơ giải "phiu" toán học.

Cơn mưa chiều nay ngang qua cửa sổ
Lòng con thắt lại nhớ thầy ngày xưa
Biết ơn vô hạn con nguyện học trăm
Gắng sức ngày mai xây dựng đất nước.

Lớp học chúng con cơ số lũy thừa
Tăng trưởng số mũ xây dựng non sông
Dù tăng vô hạn, dù giảm không ngừng
Thì trong trái tim ấm lửa hình hộp.

Mãi mãi khắc ghi phút giây học trò
Hồn nhiên trong sáng niềm tin rạng ngời
Mặt trời của con, mặt trời bục giảng
Tháng năm đến trường hình bóng khó phai.

Bài thơ: Thưa thầy

Tác giả: Tạ Nghi Lễ

Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai? Tôi sẽ là ai?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

Bài thơ: Nghe thầy đọc thơ

Tác giả: Trần Đăng Khoa

Sáng tác năm: 1967

In trong: Trần Đăng Khoa, Góc sân và khoảng trời, Nxb Văn hoá dân tộc, 1999
Bản thân tôi rất thích thơ Trần Đăng Khoa, có những điều ông viết rất hồn nhiên nhưng cũng lại đi sâu vào những cảm xúc của người đọc. Bài thơ này cũng vậy, chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng ta cảm nhận được những điều đẹp đẽ mà thầy đã dạy, dạy ta yêu nắng, yêu cây, yêu lấy quê nhà, yêu mái chèo vọng xa, yêu bà và yêu thơ,...

Bài thơ:

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Bài thơ: Thầy và chuyến đò xưa

Tác giả: Nguyễn Quốc Đạt

"Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa", đúng vậy, bài thơ như nhắc lại với chúng ta những người thầy tận tâm, một đời "đưa đò" mang những mầm xanh sang sông, để rồi hết lớp này đến lớp khác, nguời cứ đưa, người cứ đi như vòng tuần hoàn. Rồi một ngày nhận ra, người cũng "lặng lẽ" quá, chỉ có mái đò, chỉ có con nước lững lờ bên sông làm bạn lâu dài...

Bài thơ:

Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...

2. Thư tri ân thầy cô của học sinh lớp 12

Thư tri ân thầy cô

Bài viết tri ân thầy cô của học sinh lớp 12 - Mẫu số 1

Trong cuộc đời mỗi con người, ngoài việc kính trọng, yêu thương, biết ơn cha mẹ thì tôn trọng thầy cô cũng chính là điều quan trọng. Nếu cha mẹ cho ta một hình hài thì thầy cô chính là người cho ta cả kiến thức. Học làm người, không phải chỉ học ở cha mẹ, mà còn ở thầy cô – những người ươm mầm cho các học sinh hướng đến những tương lai tươi sáng. Vì thế, để ghi nhớ công lao của thầy cô đã có truyền thống “tôn sư trọng đạo" – một trong những truyền thống vô cùng cao cả, đáng trân trọng, không gì sánh bằng! “Tôn sư" ở đây chính là kính trọng, tôn trọng thầy cô. Còn “trọng đạo" là coi trọng đạo lí, coi trọng con đường làm người, luôn đề cao vai trò, công lao của thầy cô. Vậy “tôn sư trọng đạo" là lễ phép, kính trọng, biết ơn thầy cô. Vì thầy cô đã dạy cho ta biết từng con chữ, biết những điều hay, đã truyền đạt rất nhiều kiến thức có giá trị cho chúng ta. Không những chỉ dạy trong sách vở mà còn ngoài xã hội. Thầy cô dạy cho ta biết cách cư xử đúng đắn, biết nhận lỗi khi mình làm sai, hướng chúng ta đến cái thiện, cái tốt, dẫn dắt ta thoát ra những sai lầm để hoàn thiện bản thân hơn. Chắc hẳn ai cũng đã từng nghe câu “không thầy đố mày làm nên". Câu nói tưởng như rất đơn giản nhưng nó chứa đậy cả một ý nghĩa to lớn. Nó được đặt ngang hàng với câu “công cha nghĩa mẹ ơn thầy". Không có những lời giảng dạy của thầy cô chúng ta mãi mãi sẽ không biết gì cả ! Thầy cô chính là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng ta. Họ không trực tiếp sinh ta ra, nuôi ta lớn mà trực tiếp dạy, uốn nắn ta nên người. Chính vì thế, chúng ta phải biết ơn, kính trọng đến những lời giảng dạy của thầy cô. Hay cũng có câu “nhất tự vi sư, bán tự vi sư " nghĩa là người thầy dạy cho ta một chữ cũng là thầy của ta mà nửa chữ cũng là thầy. Đây là cách nói đơn thuần của “tôn sư trọng đạo". Bởi, thầy cô đã có công dạy mình, dù ít hay nhiều cũng đã truyền dạy lại bài học cho mình. Thời xưa, người thầy Nguyễn Thức Tự đã dùng sự ân cần, yêu nghề của mình để dạy cho học trò của mình về đạo lí làm người. Để rồi những người học trò ấy trở thành người chí sĩ yêu nước như: Phan Bội Châu, Lê Văn Hân,… Hay làm sao ta quên được thầy giáo Nguyễn Tất Thành – không những là người thầy mà còn là người Cha của cả dân tộc. Hơn thế thầy còn dạy cho các học trò xuất sắc như Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp,… Không chỉ ngày xưa, mà ngày nay ở mỗi trường đều có những giáo viên yêu nghề, yêu học trò như thế. Đối với bản thân em, người cô luôn làm em nhớ mãi đó là cô Nguyễn Bảo Ngọc. Cô chưa từng là giáo viên chủ nhiệm của em, cũng chẳng phải là người đồng hành trên lớp học. Nhưng có lẽ, cô chính là người truyền cho em ngọn lửa “yêu văn chương". Cô luôn dạy học trò mình phải sống với tất cả lòng chân thành. Và cô hướng em cũng như tất cả học sinh đến với con đường tri thức một cách tận tâm vô cùng ! Cô còn dạy học trò mình cách sống dung hòa, biết vị tha qua từng con chữ, qua từng tác phẩm văn học bằng giọng nói ấm áp mà cô có. Có lẽ, chính giọng nói ấm áp cùng sự nhiệt tình truyền kiến thức cho các bạn cũng như em mà hình ảnh cô lúc nào cũng đẹp, cũng sáng rực trong tim em! Tuy cô chỉ dạy em vài tháng ngắn ngủi lúc em thi chuyên Văn nhưng với em cô như người mẹ thứ hai, người bạn thân của em vậy! Từ khi bước vào ngôi trường cấp ba, rời khỏi vòng tay che chở của những thầy cô cũ, em cũng có duyên gặp được rất nhiều thầy cô tốt và thương yêu em. Tiêu biểu một lần nữa mà em phải nhắc tới là cô Cam dạy văn năm lớp 10 và cô Hà năm lớp 11. Nếu cô Cam nhẹ nhàng thì cô Hà lại rất vui vẻ. Hai cô có tính cách khác nhau nhưng đều có điểm chung là hết lòng vì học trò và luôn dìu dắt học trò mình đến với những điều tốt. Thời gian không dài cũng chẳng ngắn để em cảm nhận được tình cảm lớn lao và sự quan tâm mà hai cô đã dành cho em. Cả hai cô chính là tấm gương sáng để em noi theo và chinh phục ước mơ về văn chương của mình. Hơn thế, còn là động lực giúp em vượt qua những khó khăn. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua và em cũng dần trưởng thành sau mỗi bài học, sau những lần đứng lớp của các thầy cô. Sự trưởng thành của những đứa học trò có lẽ là món quà vô giá mà thầy cô nào cũng mong muốn có được. Mỗi thầy cô đều có riêng một cách dạy dỗ học trò của mình. Nhưng em tin chắc rằng tất cả thầy cô trường ............ nói riêng và thầy cô trên thế giới nói chung đều dạy học sinh mình những điều hay, điều tốt. Không có thầy cô nào dạy những đứa con thân thương của mình điều xấu, trái với quy luật đạo đức cả ! Thầy cô nào cũng đem đến tri thức cho học sinh, cũng đều dẫn dắt học sinh mình đi qua những chông chênh, khó khăn. Và cũng đều mong muốn học trò mình nên người, thành tài, có ích cho xã hội. Thầy cô là bến đò đưa học trò mình sang sông để chinh phục, tìm thấy tương lai tươi sáng. Hãy dành chút thời gian nhìn lại thầy cô thân thương của mình các bạn nhé ! Mái tóc đen ngày nào giờ đây đã phai, chỉ còn lại đầy tóc bạc trắng. Bởi, ngày đêm thầy cô miệt mài bên trang giáo án để tìm những bài học hay truyền đạt lại cho "những đứa con thơ" của mình. Cứ mỗi lần nghĩ đến công lao của thầy cô thì lòng em lại trào dâng cảm xúc. Chúng em có được ngày hôm nay là nhờ sự hi sinh, công lao của thầy cô. Công lao ấy dù có cảm ơn ngàn lần cũng không thể nào trả hết được. Thầy cô tựa như những ngọn lửa thắp sáng cho chúng em chạm đến ước mơ của mình. Tôn sư trọng đạo cần được các bạn học sinh quan tâm nhiều hơn nữa. Chúng ta phải kính thầy, yêu cô thì mới nên người, mới là một học sinh ngoan. Trong xã hội ngày càng phát triển này thì vai trò của thầy cô là vô cùng to lớn. Dù cho có đi đến đâu ta cũng phải luôn nhớ đến công lao và biết ơn thầy cô. Hơn thế, không được để truyền thống "tôn sư trọng đạo" bị phai mờ. Phải luôn ra sức bảo vệ, giữ gìn và phát huy vì "tôn sư trọng đạo" là gốc rễ tạo nên con người. Tháng 11 đã về, em thay mặt tất cả học sinh trường THPT .......... gửi đến thầy cô những lời chúc tốt đẹp nhất. Chúc thầy cô có thật nhiều sức khỏe, nhiệt huyết để giúp học trò mình tìm đến con đường tri thức. Chúc thầy cô sẽ luôn vui tươi và may mắn trên con đường giảng dạy của mình nói riêng và ngoài cuộc sống nói chung. Tình cảm thiêng liêng và sự hi sinh của thầy cô chúng em sẽ luôn khắc cốt ghi tâm. Cám ơn thầy cô vì tất cả...

Bài viết tri ân thầy cô của học sinh lớp 12 - Mẫu số 2

Tôn sư trọng đạo

Thượng Đế đã sinh ra vạn vật nhưng chỉ riêng loài người có trí khôn để hiểu rõ đạo lí làm người. Từ xa xưa, ông cha ta đã nhận thức được điều đó và những đạo lí ấy được duy trì, giữ gìn để hình thành một truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Một trong nhiều đạo lí mà in sâu trong tiềm thức của mỗi con người Việt Nam đó chính là truyền thống “Tôn sư trọng đạo”, một truyền thống vô cùng thiêng liêng và cao đẹp.

Vậy “Tôn sư trọng đạo” nghĩa là gì? “Tôn” nghĩa là tôn trọng, tôn kính. Còn “sư” là thầy dạy học, dạy chữ. Và “Tôn sư” chính là đã là trò thì phải luôn đặt chữ “Kính” lên hàng đầu đối với người thầy của mình. Còn “đạo” là đạo lí, là con đường làm người. Và “trọng đạo” là người học trò phải biết giữ gìn, ghi nhớ bổn phận đạo đức của mình.

Mỗi người chúng ta ai cũng đều có ít nhất một người thầy. Nhân gian có câu “Nhất tự vi sư – Bán tự vi sư” có nghĩa là Một chữ cũng là thầy – Nửa chữ cũng là thầy. Vì thế người thầy đóng vai trò rất quan trọng và bổn phận của chúng ta là phải biết ơn, trân trọng những gì mà thầy đã truyền cho mình. Dù ít hay nhiều thì những điều mà thầy dạy cũng giúp ta mở mang được kiến thức, là giúp ích cho chúng ta và họ cũng là người đang nuôi lớn trí khôn và sự hiểu biết cho ta. Tiếng “Thầy” nghe giản dị, ấm áp lại vô cùng thiêng liêng. Tại sao kiến thức lại có thể truyền từ đời này sang đời khác? Là chính nhờ những người thầy ấy. Chúng ta luôn tự hào với truyền thống và phẩm chất cao đẹp của bậc thầy xưa, các thầy lớp trước mà danh tiếng đã được lưu truyền mãi: như thầy Chu Văn An, thầy Nguyễn Bỉnh Khiêm hay thầy Cao Bá Quát… Những thế hệ học sinh bây giờ, tuy chỉ được nghe kể lại về các thầy và học lại những tác phẩm mà các thầy để lại, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng biết ơn và kính trọng bằng cách ghi nhớ tên của thầy. Từ đó có thể thầy rằng, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” vẫn đang được gìn giữ và duy trì cho dù đất nước có đổi mới, hiện đại và phát triển như thế nào.

Từ lúc bé mới sinh ra, ta chưa biết nói, biết đi, biết ngồi thì ta đã phải học rồi. Khi đó, những người thân trong gia đình chính là những người thầy dạy chúng ta. Đến khi ta bước vào cổng trường tới lúc phải rời khỏi cánh cổng ấy thì ta đã học được muôn vàn những tri thức, những bài học từ rất nhiều những người thầy rồi. Bạn thử suy nghĩ về quá khứ và nhìn lại mình ở hiện tại xem, có phải mình đã cao lớn và trưởng thành hơn rất nhiều không? Đó là nhờ ai? Chính là nhờ công ơn của những người thầy. Họ dạy cho ta biết bao điều, dạy từ nề nếp tác phong, dạy đến “Lời ăn tiếng nói” và quan trọng hơn cả tri thức, đó là dạy cách làm người. Một người được dạy dỗ thì mới có thể trở thành người có ích cho xã hội. “Không thầy đố mày làm nên”, thử hỏi nếu không có người thầy thì ai sẽ là người dạy học, truyền lại kiến thức cho nhân loại? Bởi lẽ ấy ta phải luôn quý trọng những người thầy, phải luôn biết ơn và trân trọng từng chữ, từng điều mà họ truyền đạt cho chúng ta.

Chẳng có lời lẽ nào để có thể kể hết được công lao người thầy. Tiền thì có thể mua được tất cả nhưng chỉ riêng tri thức thì không, nhưng những người thầy lại tình nguyện đem thứ quý hơn tiền bạc, là tri thức ấy để truyền cho chúng ta. Họ trao đi một cách không vụ lợi. Chúng ta chỉ việc đón nhận nhưng hãy luôn nhớ rằng họ chính là người thầy, là ân nhân của cuộc đời ta. Vì đó chính là bổn phận của ta và vì đã làm người thì phải luôn nhớ đạo lí “Tôn sư trọng đạo” này.

Hạnh phúc của một người thầy chính là được nhìn thấy những lớp học trò của mình đạt được những tri thức do mình truyền dạy. Ta có thể trả ơn thầy cô bằng những con điểm mười hay bằng sự hiểu biết thật sự của mình, đó cũng là động lực cho sự nghiệp giảng dạy của họ. Thành công của một người thầy đó chính là sự quay trở lại của học trò mình. Khi ta trưởng thành, rời xa ngôi trường và thầy cô nhưng vẫn trở lại để thăm họ, vẫn nhớ về họ, đó khôn chỉ làm họ hạnh phúc mà còn chứng minh được là một người có nhân cách, có đạo đức, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” và là một người thấu hiểu đạo lí “Tôn sư trọng đạo”. Dù có thành công như thế nào nhưng nếu quên đi người thầy của mình thì cũng trở thành kẻ bỏ đi.

Có những người hiểu và làm theo đạo lí đó nhưng bên cạnh đó vẫn có những kẻ đi ngược lại đạo lí tốt đẹp này. Đó là những kẻ không coi trọng tri thức nên không nhận ra được công lao của người thầy. Hoặc họ là những người không biết ơn, chỉ biết nhận mà thôi. Họ xem nghề giáo như bao nghề khác và dạy học là bổn phận của người thầy dành cho họ. Thật bức xúc khi nhìn thấy một cậu học trò hư hỏng cãi lời thầy cô giáo. Hay khi thầy đang giảng một bài giảng vô cùng tâm huyết nhưng trò lại không để tâm. Hoặc khi ra trường không bao giờ quay trở lại thăm thầy cô nữa. Đó là những kẻ sống không có tình nghĩa. Họ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, những con người vô ơn. Những kẻ đó thật đáng trách và vô lương tâm.

Cho dù vạn vật có đổi thay, mọi thứ có trở nên vô thường thì vai trò của người thầy vẫn luôn trường tồn mãi. Và nghề giáo là một nghề vô cùng cao quý nên chúng ta phải luôn trân trọng và kính trọng người thầy để sự hi sinh của họ không trở nên hoài phí. Có như vậy thì truyền thống “Tôn sư trọng đạo” mới có thể được gìn giữ và duy trì mãi muôn đời sau. Vì đạo lí này là nòng cốt tạo nên nhân cách của một con người.

Bài viết tri ân thầy cô của học sinh lớp 12 - Mẫu số 3

NGƯỜI THẦY TRONG TÔI LÀ…

Trong cuộc đời của mỗi người chúng ta luôn chứa đựng rất nhiều kí ức. Có những kí ức rất đẹp, như một thước phim điện ảnh quay chậm, ta luôn muốn sống mãi trong từng khoảnh khắc đó. Nhưng song đó, làm sao không có được những gia vị cay đắng tủi hờn, phải có này cái kia thì kí ức mới trọn vẹn đáng nhớ. Đối với tôi đến hiện tại, kí ức làm tôi nhớ mãi đó là những tháng ngày dưới mái trường cấp ba .......... Và tại nơi đây, tôi đã gặp được một người làm cho thanh xuân của tôi trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Cô Đoàn Thị Vân – người thầy mà tôi luôn yêu quý rất nhiều.

Vào mùa thu năm ấy, tôi gặp cô với tư cách là giáo viên chủ nhiệm của lớp. Lúc đầu khi mới tiếp xúc với cô tôi tin chắc rằng ai cũng đã lầm tưởng về cô. Nhớ lúc ấy trong mắt tôi cô là một người giáo viên khá là nghiêm túc, đã thế còn dạy văn thì chắc cô cũng sẽ như những thầy cô giáo khác. Nhưng tôi đã lầm! Cô đặc biệt đến mức để lại trong tôi những ấn tượng rất sâu sắc .

Cô tôi đặc biệt lắm! Người gì mà cái gì cũng biết, cô trong mắt tôi là một người rất tài giỏi. Theo chân cô, làm cùng cô nhiều việc mới thấy được ở một người giáo viên có cái tâm, cái nhiệt huyết làm nghề. Bất kể cô làm việc gì cũng đều có kế hoạch rõ ràng, làm đến nơi đến chốn. Tôi học được ở cô điều đấy. Không những vậy, tôi nhìn thấy trong mỗi việc cô làm là sự sáng tạo đổi mới, bắt kịp xu hướng thời đại. Cô đã làm cho tiết học văn của mình bao giờ cũng đầy thú vị. Đối với cô, chỉ cần làm tốt việc của mình, đem lại lợi ích, niềm vui cho học trò thì đó cũng là niềm vui của cô.

Thấm thoát hai năm cô làm chủ nhiệm lớp tôi trôi qua. Tuy thời gian qua đi nhưng những đứa con A9 sẽ khó lòng quên được người mẹ này. Khoảng thời gian cô làm chủ nhiệm lớp là khoảng thời gian đầy kỉ niệm, kí ức khó phai nhòa, những điều ấy sẽ cùng chúng tôi bước tiếp vào tương lai.

Tôi nhớ giọng nói cô vào mỗi sáng thứ hai khi sinh hoạt lớp. Nhớ cách cô trách mắng khi chúng tôi phạm lỗi, nhớ khi cả lớp năn nỉ mòn mỏi chỉ để đc nghe giọng cô hát. Tôi nhớ cả dáng đi và khuôn mặt của cô. Rất nhiều lần chỉ cần nhìn từ xa là đã có thể nhận ra cô ngay. Một người rất đặc biệt trong lòng.

Tôi nhớ lúc cô giảng bài, lúc cô nhập tâm vào bài giảng, cô hòa mình vào trong những câu thơ câu văn trên trang giấy. Cô luôn tìm cách truyền đạt bài học cho chúng tôi một cách dễ hiểu nhất. Học văn với cô chưa bao giờ là khó. Đối với tôi cô rất quan trọng! Những thành công tôi có được hôm nay là nhờ công sức của cô cả. Hai năm trời mòn mỏi ròng rã cô trò cùng nhau học đội tuyển, cực khổ gian nan vất vả làm sao có thể quên được. Nhớ những buổi đáng ra là ngày nghỉ ở nhà nhưng cô vẫn cùng đội tuyển lên trường chuẩn bị hành trang thật vững chắc để đi thi. Và tôi đã không phụ lòng mong mỏi của cô. Nhớ những buổi sáng hôm ấy, tôi đều ôm lấy cô trong hạnh phúc. Tôi vui vì đã đền đáp được công lao dạy dỗ bao ngày của cô. Đó sẽ mãi là kí ức rất đẹp!

Tôi nhớ hình ảnh người giáo viên chủ nhiệm lo lắng cho từng đứa con của mình trong suốt hai năm trời. Có những lần sang nhà cô chơi, bạn có tin được không, một mình người phụ nữ ấy đã nấu ăn cho chúng tôi, một số lượng học sinh cũng không hề nhỏ. Những dịp lễ của trường, hoạt động ngoài giờ, cả lớp phải ở lại nhà cô làm đồ cho đến tận tối. Tôi nhớ có lần làm văn nghệ Giỗ Tổ cho trường, một nhóm có cả tôi cùng nhau ở lại cùng cô đồ xôi, chuẩn bị cho ngày hôm sau, hôm ấy đến tận khuya tôi mới về đến nhà. Nhớ hình ảnh một cô giáo nho nhỏ bên bao đồ múa to thật to. Mặc kệ nắng hay mưa, cứ mỗi độ văn nghệ đến thì cô luôn sẵn sàng chạy ngoài đường để kiếm cho chúng tôi những bộ đồ múa xinh đẹp nhất. Nhớ những khi trong lớp có bạn gặp khó khăn về nhiều thứ, nhiều mặt thì cô đều hay quan tâm, hỏi han những đứa con của mình. Cô cặm cụi bên sổ sách của lớp, hay la hay nói nhưng tất cả đều vì cả lớp… Sự trưởng thành của chúng tôi vào năm 12 này là nhờ vào sự dạy dỗ chăm lo của cô không ít. Tuy chỉ là những thứ đơn giản vậy thôi nhưng tôi làm sao có thể quên đi những khoảnh khắc đáng nhớ đến như vậy chứ…

Tôi dám cam đoan với bạn rằng chẳng giáo viên nào như cô Vân đâu. Cô không chỉ là thầy mà còn là một người bạn để tâm sự nói chuyện khi cuộc sống rơi vào ngõ cụt. Cô là thầy, cô dạy cho tôi cách ứng xử trong cuộc sống, biết cách cảm nhận, lắng nghe và sống trưởng thành có ích hơn. Những kĩ năng sống mà cô truyền cho chúng tôi và với riêng tôi thì sẽ mãi là hành trang để đón chào tương lai đang vẫy gọi. Cô còn là một người bạn, một người tri kỉ. Tôi thích được trò chuyện với mọi người và đặc biệt là được tâm sự với cô. Cô cho tôi cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng và chẳng hề có một khoảng cách. Làm sao có thể quên những khi tôi yếu lòng, chẳng mạnh mẽ tí nào, bù lu bù loa khóc. May mắn thay, những lúc như vậy tôi luôn có cô cạnh bên an ủi sẻ chia. Mọi chuyện buồn rồi sẽ qua thôi vì tôi có một người cô luôn là người bạn thân ở bên.

Tới tận bây giờ khi học lớp 12, năm cuối cấp ở mái trường này, đồng nghĩa với việc tôi cũng chỉ còn một vài hoạt động được đồng hành cùng cô. Chưa bao giờ tôi hối tiếc vì đã chọn Hiệp Bình và được làm học trò của cô. Đó phải là những điều rất may mắn trong cuộc đời này. Dẫu cho bây giờ cô chẳng còn duyên để chủ nhiệm chúng tôi nữa nhưng tôi và cả lớp vẫn yêu quý và thường hay đùa cô là “mẹ Vân”. Mẹ Vân và những đứa con A9 sẽ mãi là những kí ức đẹp trong mỗi người.

Mùa thu năm ấy tôi gặp cô và bắt đầu xây dựng từng mảnh kí ức, có vui có buồn. Nhưng mùa hè năm sau, tôi phải xa mái trường và xa người cô yêu quý đó. Tôi chỉ hi vọng có thể mãi là cô học trò nhỏ của cô, vẫn ngồi đấy đọc từng bài văn, câu thơ, được sát cánh cùng cô qua bao hoạt động,… Tôi sẽ sống mãi ở những khoảnh khắc đó và sau này, mãi mãi về sau tôi sẽ cùng cô xây thêm nhiều kỉ niệm. Rồi sau đó, ở một ngày nào đấy, tôi và cô cùng các bạn có thể ghép những mảnh kỉ niệm ấy thành một bức tranh kí ức. Một bức tranh vô giá và chẳng có gì thay thế được…

Gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến người cô yêu quý của tôi!

3. Thư tri ân thầy cô của học sinh lớp 9

Bài viết tri ân thầy cô của học sinh lớp 9 - mẫu số 1

Kính thưa quý vị đại biểu, các thầy cô giáo kính mến! Thưa các bạn học sinh thân yêu!

Thế là một mùa hè nữa lại về… những chú ve cất lên bản đồng ca bất tận, ánh nắng chói chang và những chùm hoa phượng đỏ rực như đốt cháy trong lòng con bao nỗi niềm luyến tiếc. Vẫn sắc màu ấy, vẫn âm thanh ấy nhưng có lẽ, mùa hè này thật đặc biệt với chúng con.

Cha mẹ kính yêu, trong suốt 4 năm không ngừng nỗ lực học tập, con như thấy mình trưởng thành, chững chạc hơn rất nhiều. Nhưng con hiểu ra rằng, mình chưa bao giờ thổ lộ tình cảm hay lòng biết ơn đối với cha mẹ.

Hôm nay, nhân ngày lễ tri ân trưởng thành, trong bầu không khí trang trọng, ấm cúng vô cùng, con muốn nói lên những tình cảm bấy lâu nay con muốn bày tỏ với cha mẹ. Cảm ơn cha mẹ nhiều lắm, cảm ơn đã sinh ra con và dành cho con tình yêu thương vô bờ bến. Giờ con đã 15 tuổi rồi, vậy là đã 15 năm con được sống trong niềm hạnh phúc, yêu thương và chở che của cha mẹ. Con vẫn đang từng bước tiến tới hành trình của ước mơ với hành trang là tri thức mà thầy cô đã chỉ dạy và nguồn sức mạnh tinh thần to lớn mà cha mẹ đã dành cho con.

Người ta thường nói: “Công cha như núi Thái Sơn; Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Và thật đúng như vậy, khi trưởng thành, khôn lớn con hiểu ra rằng cha mẹ đã luôn gánh phần cơ cực để con có hình hài khỏe mạnh.

Con vẫn nhớ như in những lần ốm nặng, mẹ đã luôn bên con và lo nghĩ đến hao gầy. Mẹ dỗ dành con từng viên thuốc, từng miếng thịt cháo. Lo lắng đến nỗi quên ăn quên ngủ. Bởi có lẽ với mẹ, con là nguồn sống, là niềm tin, là hạnh phúc quý giá.

Con biết rằng dù có đi bất cứ đâu trên trái đất này, ánh mắt mẹ sẽ luôn dõi theo con. Đối với con, mẹ không chỉ là một người bạn thân mà còn là một điểm tựa vững chắc, mang đến cho con những chia sẻ lớn lao. Mẹ cho con những lời khuyên hợp lý, luôn động viên con nhẹ nhàng rồi đến ôm ấp con vào lòng đầy ôn nhu khi con vấp ngã. Con thực sự biết ơn mẹ vì mẹ luôn dành cho con những gì tốt đẹp nhất. Con chẳng biết khi nào mình đủ lớn khôn để có thể báo đáp lại cha mẹ.

Bên cạnh tình mẹ dịu dàng, con còn được sống trong tình cha ấm áp. Tình cha dành cho con được thể hiện qua những lời dạy nghiêm khắc như cây đại thụ bám rễ thật sâu để bảo vệ gia đình. Mẹ là tình cảm, cha là lý trí. Mẹ dịu dàng, cha kiên cường. Vì thế, con đã được sinh ra là người kiên cường nhưng có trái tim ấm áp.

Cha vẫn luôn rất nghiêm khắc vậy nên nhiều lúc khiến con quên đi rằng, những lúc cha dùng roi vọt làm con khóc, nước mắt cha cũng chảy trong lòng. Thật hạnh phúc biết bao khi được làm con của cha mẹ.

Cha mẹ kính yêu, con mãi mãi biết ơn sự hi sinh thầm lặng của cha mẹ. Con tự hào vì có thể sống trong một gia đình tràn ngập tình yêu thương…

Kính thưa quý vị đại biểu, các thầy cô giáo kính mến! Thưa các bạn học sinh thân yêu!

Trong cuộc đời của mỗi con người, nếu cha mẹ là đấng sinh thành thì thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng em ở trường. Còn nhớ khi bước chân qua cánh cổng trường rộng mở, ngôi trường bình dị, nhỏ bé, khiêm nhường như bao ngôi trường khác nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu điều thiêng liêng, lớn lao.

Trong 4 năm học tập tại trường THCS Võ Thị Sáu, chúng em được hưởng trọn niềm vui dưới ngôi trường thân thương này. Ở đây, thầy cô là người dìu dắt đồng hành cùng chúng em trên con đường rèn đức, luyện tài. Thành công mà chúng em hôm nay có được là nhờ công các thầy cô.

Thầy cô không chỉ là người thầy trên bục giảng, mà còn là người thầy trên đường đời. Dạy chúng em nâng niu một bó hoa, biết trân trọng một cành cây, dạy cho chúng em một lời chào nhân ái, vẻ đẹp của nụ cười, sự ấm áp của đôi bàn tay từ đó chúng em biết trân trọng, nâng niu những gì gần gúi, giản dị nhất để mỗi sớm mai đến lớp lại càng thấy yêu hơn nụ cười rạng rỡ của bạn bè, thầy cô…

Hình ảnh của thầy cô, bạn bè… chúng em sẽ lưu giữ mãi trong sâu thẳm con tim này, nơi ấy mang tên trường THCS Võ Thị Sáu”.

Bài viết tri ân thầy cô của học sinh lớp 9 - mẫu số 2

Bốn năm học trôi qua cùng bao kỷ niệm thân thương, hôm nay thấy bạn bè truyền tay nhau cuốn sổ lưu bút, con bất giác giật mình. Phút chia tay đã đến nhanh như gió thoảng, cuốn theo bao nỗi nhớ. Lòng con chợt thắt lại. Còn đâu nữa bạn bè cùng nhau 4 năm đèn sách, còn đâu nữa bóng dáng thầy cô, những người nâng bước chân đầu đời của con, chắp cánh những ước mơ của con bay xa, xa mãi. Mới ngày nào, con vào trường trong sự chào đón nhiệt tình, bao dung của thầy cô thế mà nay đã trở thành kí ức. Trong suốt 4 năm học, thầy cô đã dạy cho chúng con bao điềm hay lẽ phải, truyền cho chúng con những cảm hứng trong học tập và ý chí vươn lên trong cuộc sống. Bốn năm ấy chúng con gây ra không ít lỗi lầm, thất vọng cho thầy cô. Bây giờ nghĩ lại con thấy ân hận vô cùng. Vì con cũng như các bạn, đều muốn để lại trong lòng thầy cô những kỷ niệm đẹp nhất.

Đã qua rồi những buổi chiều con cùng các bạn vừa ngồi học, vừa đưa ánh mắt nhìn qua cửa sổ những cành hoa sữa đung đưa trong nắng, toả hương thơm dịu nhẹ. Qua rồi những tiếng giảng bài trầm, ấm của thầy, cô; những buổi ra chơi ngồi nơi gốc cây phượng già mơ mộng về tương lai phía trước ….. Có lẽ bốn năm học dưới mái trường THCS thị trấn Rạng Đông chính là những ngày tháng đẹp đẽ, trong trẻo vô tư nhất cuộc đời con và các bạn. Giờ đây đến phút chia tay, nhìn những cảnh vật bình dị thân quen hàng ngày con chợt thấy tiếc nuối vô cùng. Làm sao có thể kể hết những ân cần, công sức mà thầy, cô đã bỏ ra để dạy chúng con nên người. Thầy, cô đã làm thức tỉnh những hoài bão đang say ngủ trong con, khơi gợi trong con những suy nghĩ tích cực, lạc quan vào cuộc đời. Chúng con muốn lớn lên nhưng lại không hề muốn rời xa. Chúng con muốn lưu giữ mãi những kỷ niệm thân thương nơi này, muốn ghim chặt những lời dạy bảo của thầy cô vào trong ký ức. Con biết trước mắt con là cả một chặng đường dài với bao thử thách và chính mái trường THCS Rạng Đông, chính những con người đang say sưa cần mẫn làm việc nơi này sẽ là động lực giúp con vượt qua vấp ngã, trắc trở. Thời gian trôi đi, mọi thứ có thể thay đổi nhưng tấm lòng con dành tới thầy cô, bạn bè không bao giờ đổi thay. Dù mai này mỗi đứa một nơi, được làm quen với môi trường mới, trường, lớp mới, thầy cô mới nhưng những hình ảnh thân thuộc nơi này sẽ sống mãi trong lòng chúng con, không bao giờ phai mờ. Ngồi dưới tán cây xanh mát, nghe tiếng ve kêu da diết con nghĩ đến lời bài hát “Người thầy năm xưa”. “Hạt bụi phấn đừng vội rơi lên mái tóc thầy cô và thầy cô còn mãi nâng bước chân trẻ thơ”. Rồi đây bao lớp trẻ sẽ lớn lên trong sự dìu dắt ân cần của thầy cô, sẽ có bao nhân tài cho đất nước trưởng thành từ ngôi trường này. Chúng con sẽ mãi khắc ghi công lao của thầy cô. Những lời dạy bảo của thầy cô sẽ theo chúng con suốt cuộc đời. Tình cảm mà thầy cô dành cho chúng con cũng giống như nghề giáo, thật tươi đẹp và cao quý.

Hôm nay ngày 28 tháng 5 năm 2013, tại sân trường THCS Rạng Đông, ngày tổng kết năm học diễn ra vô cùng long trọng cùng sự háo hức, phấn khởi, tưng bừng của các em lớp 6, 7, 8 khi sắp được đón một kỳ nghỉ hè thú vị; nhưng đối với học sinh cuối cấp chúng con lại là sự nghẹn ngào, tiếc nuối và nỗi nhớ nhung. Con mong thời khắc này đừng trôi qua … Buồn lắm, buồn lắm khi phải xa thầy, xa trường, xa bạn. Con xin dành lời tri ân chân thành, sâu sắc nhất đến các thầy, các cô – những người lái đò đưa chúng con qua dòng sông tri thức; những người khai sáng ước mơ, hy vọng cho lớp lớp học trò trong đó có lớp trò chúng con hôm nay. Thay mặt cho các bạn con cũng gửi lời cảm ơn đến cha, mẹ – những người đã có công sinh thành và cùng thầy, cô dưỡng dục chúng con nên người. Chúng con mãi ghi nhớ công ơn trời biển mà thầy, cô và cha, mẹ dành cho chúng con.

Cuối cùng con xin kính chào các thầy, các cô, chúc các thầy, các cô mãi mạnh khoẻ, gia đình hạnh phúc và tiếp tục đào tạo ra nhiều nhân tài cho quê hương, đất nước. Chúc các em học sinh khối 6, 7, 8 ở lại học tập chăm chỉ, rèn luyện, phấn đấu trở thành người trò giỏi, con ngoan không phụ lòng thầy cô, cha mẹ.

Con xin chân thành cảm ơn!

Bài viết tri ân thầy cô của học sinh lớp 9 - mẫu số 3

Thầy, các cô kính mến!

Vậy là chỉ còn một tuần học nữa là em sẽ phải xa mái trường Trung học cơ sở Vĩnh Lộc thân yêu, rời xa các thầy cô, rời xa bạn bè rồi.Tuy nhiên trong suốt bốn năm học ròng rã, các thầy cô đã để lại cho em nhiều kỉ niệm vô cùng đáng nhớ, những công lao dạy dỗ, chăm sóc cho em, giúp đỡ em để rồi sau này em mói cảm ơn chân thành và ghi lòng tạc dạ.

Khi lần đầu tiên em bước vào mái trường này, em luôn có những điều e dè, bỡ ngỡ nhưng các thầy cô lúc nào cũng giúp đỡ tận tình cho em để em có thể quen thuộc với mái trường này hơn.Rồi trong suốt bốn năm học, các thầy cô luôn dạy dỗ cho em kiến thức, dạy dỗ cho em đạo đức để em trở thành một học sinh tốt của trường.Rồi thầy cô cho em biết bao những kỉ niệm vui buồn mà em luôn luôn ghi nhớ trong lòng, không bao giờ quên được, luôn c ảm ơn công lao của các thầy cô.

Nếu như khi ôn lại tất cả những kỉ niệm mà thầy cô giành cho em thì những kỉ niệm đáng nhớ nhất của em là với cô Hằng.Em luôn luôn nhớ cái ngày đầu tiên em gặp cô là trong một lần khi văn nghệ hôm đó nghỉ và lúc này cô cùng với các học sinh khác lao động và em cũng đã tới để lao động cùng cô.Rồi em biết cô là một cô giáo dạy toán và đã tận tình dạy dỗ chỉ bảo cho em.Khi buớc năm học thứ ba hay khi em học lớp 8, cô bắt đầu giảng dạy cho em và các bạn, em lúc nào cũng nhớ về những ngày cô dạy em, chỉ bảo cho em.Khi bước vào việc học đội tuyển, em xét thấy rằng:Mình chỉ là đứa học chăm chỉ, trí thông minh không cao nhưng với niềm khao khát học toán, em đã được cô chọn vào đội tuyển và đó mới là những chùm kỉ niệm vô cùng đáng nhớ.Khi học cô luôn nói về những câu châm ngôn của các cụ để lại, những câu nói về kinh nghiệm học toán mà em vô cùng thích, thích nhất là các câu: “Môn toán là môn đòi hỏi phải có tư duy nhanh, nói đây cây Hà Nội lay”, “Đừng có lao vào như con trâu tốt trong nhà”, “Lúc nào cũng phải hiểu thấu đáo về mặt vấn đề”, “Khi tư duy, lúc nào cũng phảI đặt ra một số câu hỏi”,…ĐôI khi, đã có những lúc em mắc nhiều sai lầm khi học toán đã làm cho em hai lần phải rơi nước mắt nhưng cô vẫn động viên, làm cho em vững vàng hơn.Cô hay nói với em rằng: “Tường tuy chăm học, chăm lắm nhưng đọ nhạy bén về toán học chưa cao, chưa hiểu thấu đáo về mặt vấn đề, chưa có bản lĩnh” để rồi sau này em có thể vững vàng và bản lĩnh hơn.Còn nhớ một lần, em đã phải đứng trước hai sự lựa chọn vô cùng khó khăn, đó là việc đI theo đội tuyển toán hay là sử, cuối cùng em đã chọn đội tuyển toán mặc dù khi học môn đấy đối với em lại vô cùng khó khăn, nhưng với niềm đam mê và sự dìu dắt, dạy dỗ của cô, em bây giờ cũng đã trở thành học sinh giỏi toán tuy ít độ thông minh và chỉ có sự chăm chỉ nhưng đã có cố gắng nhiều, quyết đoán và bản lĩnh hơn so với trước đây.Em vô cùng cảm ơn cô về tất cả những điều đó.

Nếu như có nói về văn học thì em phải nói rằng em là một đứa học văn tốt, có thể gọi là sở trường thì đối với việc viết văn lại là mộ chuyện khác.Em viết văn một cách khiêm tốn, cũng có thể gọi là kém nhưng nhờ có sự giúp đỡ của cô Hợp, em đã viết văn khá hơn.Em từng gặp cô đã lâu và đã được cô dạy dỗ, dìu dắt suốt hai năm học qua.Cô luôn dạy cách làm văn, ngoài ra dạy cả đạo lí làm người.Đó là những điều vô cùng thắm thía đối với em.Còn nhớ có một lần khi em nhận được bài viết văn của em chỉ được có 4 điểm, vừa đọc điểm cho cô xong,cô nói với em rằng: “ Bài viết của em cũn thiếu cảm xúc, sao vậy em? Có điều gỡ cần cụ giúp đỡ không? ”. Sau lúc đấy, tôi đã bắt đầu cố gắng học nhiều hơn nữa để cho đến bây giờ cô có nhiều lời khen ngợi đối với em và bây giờ không chỉ học về văn bản, tiếng Việt đã tốt mà cả môn viết văn, cáI môn mà đã tưng làm cho em “Bao phen điêu đứng” mà bây giờ đã khá hơn rất nhiều so với trước đó.Tất cả những điều đó, em luôn cảm ơn cô về những năm đã dạy dỗ em.

Rồi sau đó là đến cô Lan, giáo viên chủ nhiệm của lớp em, là cô giáo dạy môn lịch sử với nhiều tâm huyết.Nhờ sự dạy dỗ của cô, em cũng là một người học giỏi về lịch sử nhờ có sự chăm chỉ cao.Nhờ thế mà lần nào kiểm tra hay thi môn lịch sử, em lúc nào cũng đạt kết quả cao.Em cảm ơn cô về những điều mà cô đã giành cho em.

Rồi phải nói đến cô Thanh, cô giáo dạy môn vật lí, cô thấy em tuy học không khá môn vật lí nhưng với sự dạy dỗ của cô, em giờ học môn vật lí đã giỏi lên.Không những thế, cô còn để lại nhiều kỉ niệm vui.Lúc nào cô cũng tươi cười với chúng em, em hay xin kẹo cô,…Tất cả đáng nhớ lắm!Em cảm ơn cô về tất cả những điều đó.

Khi nói đến thầy Đức và thầy Ngọc thì em vô cùng thích thú vì hai thầy là hai người dạy về các môn nghệ thuật, đó là mĩ thuật và âm nhạc.Đối với môn âm nhạc, với năng khiếu bẩm sinh cộng với sự chỉ bảo, dạy dỗ của thầy, em đã hát hay hơn.Đối với môn mĩ thuật, em lại thấy vô cùng khó khăn, tuy cả 10 đầu ngón tay đều có hoa tay nhưng lại vẽ chẳng khá khẩm một chút nào.Tuy nhiên với sự giúp đỡ của thầy Ngọc, em đã vẽ khá hơn so với trước.Ngoài ra, hai thầy lại vô cùng vui tính.Thầy Đức hay đánh bóng bàn với các thầy và đã có lần dạy em.Còn đối với thầy Ngọc thì thầy lại có thú nuôi cây cảnh và chim cảnh.Thầy có rất nhiều bức tranh đẹp và được trưng bày một số tại các triển lãm nghệ thuật, bởi những điều như vậy, tôI đã đặt cho thầy cái iệt danh là “Đại danh hoạ”

Bây giờ thì hãy nói về môn thể dục. Em luôn thốt lên vì mình béo mà việc vận động lại khá khó khăn, vượt khả năng của mình.Nhưng nhờ có cô Hương dìu dắt, giúp đỡ mà em đã học thể dục khá hơn so với trước đây.

Sau đó là đến cô Loan, cô Hồng, cô Lan, cô Nguyệt, thầy Ngọc Anh cũng đã dìu dắt, giúp đỡ em, mang cho em nhiều kỉ niệm mà em không bao giờ có thể quên được.

Cuối cùng là thầy hiệu trưởng, thầy Phương.Tuy em và thầy chỉ gặp nhau chưa đầy một năm nhưng thầy đã cho em nhiều kỉ niệm sâu sắc. Em còn nhớ khi thầy dạy lớp em bài về sông Bạch Đằng, thầy luôn đọc những bài thơ vô cùng hay của nhiều những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử.Em lúc nào cũng muốn được tiếp xúc với thầy nhiều hơn, nói chuyện với thầy nhiều hơn nữa, nhưng thời gian đã không cho phép hai thầy trò gặp nhau nữa rồi.

Cuối cùng, trước khi kết thúc.Em gửi lời cảm ơn cho tất cả các thầy cô giáo vì những gì các thầy, các cô giành cho em, em vô cùng cảm ơn và vô cùng và luôn ghi nhớ tất cả những kỉ niệm mà các thầy cô mang đến cho em.Sau này, khi em bắt đầu chuẩn bị học cấp 3, xa mái trường này và thầy cô mãi mãi thì em sẽ không bao giờ quên các thầy cô và mái trường đã mang lại vui buồn đến cho em.Nếu có thể, em mong là sẽ gặp lại các thầy cô vào một dịp nào đó, và có thể lại là mái trường mang nhiều kỉ niệm này.

4. Thư tri ân thầy cô của học sinh lớp 5

Bài viết tri ân thầy cô của học sinh lớp 5 - mẫu số 1

Trái đất cứ lặng lẽ quay

Thời gian không dừng trở lại

Vâng chỉ còn thời gian ngắn nữa thôi là chúng con phải chia tay với mái trường này, chia tay thầy cô và các em yêu quý.

Con là Lê Ánh Tuyết, học sinh lớp 5B, khóa học .......... Hôm nay, con xin được thay mặt cho hơn 30 bạn học sinh lớp 5 sắp rời xa mái trường, nói lên những lời tri ân sâu sắc nhất tới các thầy cô và mái trường tiểu học thân yêu.

Thời gian thấm thoát thoi đưa. Mới ngày nào mẹ dắt tay con bước vào trường Tiểu học ......... để dự lễ khai giảng đầu tiên trong đời, thế mà giờ đây chỉ còn một thời gian ngắn con phải xa mái trường này, xa thầy cô, xa bạn bè, xa bao nhiêu yêu thương và kỷ niệm.

Thầy cô ơi, giây phút này đây với bao buồn vui khó tả, những kỷ niệm về thầy cô, về bạn bè dưới ngôi trường này chợt ùa về sao thân thương và trìu mến! Con còn nhớ buổi đầu tiên đến lớp với cảm giác lo lắng, hồi hộp và bồn chồn. Nhưng kể từ thời khắc đó, thầy cô đã đồng hành cùng con, luôn ở bên dìu dắt chúng con, xóa tan trong con cảm giác ngỡ ngàng, xa lạ ban đầu, khiến con dần dần cảm thấy ấm áp, gần gũi và thân thương. Con quên sao được hình ảnh cô Chiều, cô Duyên – cô giáo lớp 1, ân cần cầm tay con, hướng dẫn con tập viết. Rồi cô Thắng, cô Hường, cô Quỳnh, cô Hương, cô Tâm, cô Hằng, thầy Ước… đã đem hết tâm huyết truyền dạy cho chúng con những kiến thức đầu đời. Cô Liên, cô Thúy luôn dành cho chúng con những tình cảm yêu thương nhất. Các thầy cô chỉ bảo cho chúng con bao điều, không chỉ là những kiến thức trong sách vở mà còn truyền vào những bài học đó sự nhiệt huyết và tình yêu thương dành cho học trò. Thầy cô chắp cánh cho con để con thêm yêu gia đình, quê hương, đất nước mình qua từng bài giảng.

Ôi! Thời gian sao trôi qua nhanh thế, thấm thoát đã 5 năm rồi. Sau 5 năm chúng con đã trưởng thành lên rất nhiều. Trong những năm học qua, có lẽ đã có lần chúng con khiến thầy cô phải phiền lòng như bạn Bảo, bạn Tuân, bạn Tú, bạn Thủy… Các bạn ơi! Những lời trách của cô là những bài học sâu sắc để chúng ta lớn lên, trở thành người. Con xin thay mặt các bạn thành thật xin lỗi các thầy cô vì những lần gây phiền lòng đó…

Sắp xa mái trường chứa đựng biết bao tình cảm về một thời học trò đầu tiên. Từng chỗ ngồi thân quen, từng gốc cây ghế đá, những lời giảng quá đỗi thân thương hình như đã in sâu vào tâm hồn mỗi học trò chúng con. Ngày mai đây, trên sân trường này, dưới gốc bàng xanh mát kia, không còn nghe bước chân con nhảy dây, tưới nước. Trên sân khấu xinh xắn này, những bài múa, bài hát sẽ âm vang mãi trong lòng chúng con.

Các em lớp 1, 2, 3, 4 thân yêu! Các em hãy tự hào vì mình là học sinh của trường Tiểu học Việt Lâm, hãy cố gắng lên các em nhé để xứng đáng là một học trò yêu, trò giỏi của các thầy cô.

Nhớ quá kỷ niệm ơi! Ngày mai chia tay, phải xa thầy, xa cô, xa mái trường Tiểu học, con muốn gửi đến các thầy cô lòng biết ơn vô hạn. Mái trường ơi, xin gửi lại đây bao nhiêu kỷ niệm thân thương. Những bài giảng của thầy cô sẽ là hành trang cho con trên chặng đường học tập phía trước. Tạm biệt thầy cô, tạm biệt các em khối 1, 2, 3, 4, con sẽ luôn nhớ về mái trường Tiểu học và sẽ luôn nỗ lực để phấn đấu cho những chặng đường tiếp theo.

Bài viết tri ân thầy cô của học sinh lớp 5 – mẫu số 2

Kính thưa các vị đại biểu, các thầy cô giáo cùng toàn thể quý bậc phụ huynh kính mến.

Thưa toàn thể các bạn học sinh thân mến!

Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới hôm nào chúng ta cùng tề tựu về đây để khai giảng năm học mới, vậy mà bây giờ năm học đã kết thúc, chúng ta phải ngậm ngùi chia tay: Chia tay thầy cô giáo, chia tay bạn bè, trường lớp…Và đặc biệt đối với chúng em, những học sinh lớp 5, chúng em phải xa mái trường này để tiếp tục cuộc hành trình của mình ở một ngôi trường mới.

Hôm nay, trong buổi lễ này, chúng em xin kính dâng lên các thầy cô giáo những lời tri ân chân thành nhất.

Kính thưa các vị đại biểu, các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh.

Thưa các bạn học sinh.

Ngày xưa, cha ông ta thường nói rằng: “Một chữ cũng là thầy, nữa chữ cũng là thầy.” Quả đúng là như vậy. Ngay từ những ngày đầu mới bập bẹ làm quen với từng con chữ, các thầy cô đã không quản khó nhọc, gian khổ, rèn cho chúng em từng nét chữ, nết người, dìu dắt chúng em từng bước tiếp cận với kho tàng tri thức vô tận của thế giới loài người, giúp chúng em hiểu được thế nào là cái “Chân –Thiện –Mĩ” trong cuộc sống.

Từng ngày, từng ngày qua, bằng tất cả tình thương và trách nhiệm của mình, các thầy cô đã đặt cho chúng em một nền móng vững chắc, một hành trang quý giá, giúp chúng em vững tiến vào đời.

Trong suốt 5 năm học qua, được sự dìu dắt, dạy dỗ tận tuỵ của các thầy cô giáo, chúng em đã được học tập, rèn luyện, tu dưỡng và từng bước trưởng thành. Đã có những lúc chúng em chưa ngoan làm thầy cô phải buồn lòng, những lúc chúng em ham chơi không hiểu bài, không làm bài làm thầy cô phải vất vả, những lúc chúng em còn ngỗ nghịch vi phạm nội qui của trường lớp làm cho mái tóc thầy bạc đi…Và chúng em biết tất cả những lỗi lầm ấy đã được thầy cô uốn nắn, dạy dỗ bằng cả tấm lòng

Hôm nay, trong buổi lễ tri ân này, chúng em, 44 học sinh khối lớp 5 của trường Tiểu học ............ kính dâng lên thầy cô lòng biết ơn chân thành.Chúng em xin hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, cố gắng tu dưỡng, rèn luyện,… để mãi mãi xứng đáng là những học sinh của trường Tiểu học .............., xứng đáng là những chủ nhân tương lai của đất nước

Cuối cùng, thay mặt cho các bạn học sinh khối 5, em xin kính chúc quý vị đại biểu, các thầy cô giáo mạnh khoẻ, tiếp tục đóng góp trí tuệ và sức lực của mình cho sự nghiệp giáo dục của trường Tiểu học ........... nói riêng, cho sự nghiệp giáo dục của dân tộc ta, đất nước ta nói chung; chúc các bậc phụ huynh luôn tự hào về những đứa con ngoan của mình. Chúc toàn thể các bạn học sinh hưởng một mùa hè thật ý nghĩa !

Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Biểu mẫu giáo dục của VnDoc.

Đánh giá bài viết
9 2.154
0 Bình luận
Sắp xếp theo
Giáo dục - Đào tạo Xem thêm