Xúc động bài thơ “Nỗi niềm cô giáo hợp đồng”

1 304

Thầy Tôn Sỹ Dũng cho hay, cảm hứng bài thơ xuất phát từ những ngày cuối năm học khi mùa hè đến. Chỉ khoảng hơn một tháng nữa thôi năm học mới lại về.

"Giáo viên dạy hợp đồng lo lắng không biết mình có còn đứng lớp mà năm qua gắn bó với ngôi trường thân yêu. Từ những cảm xúc đó mình chia sẻ bạn đọc bài thơ này” - thầy Dũng tâm sự.

Hình ảnh cô giáo vùng cao

Theo thầy Dũng, thầy cô giáo dạy ở miền núi, vùng sâu, vùng xa lại càng khó khăn hơn khi bị chấm dứt hợp đồng. Bài thơ được viết nên từ sự thấu hiểu thiệt thòi của giáo viên ở những miền rẻo cao, những vùng kém phát triển.

Năm học kết thúc, mùa hè là thời gian các thầy cô được nghỉ ngơi tuy vậy nỗi lo lại nhanh đến. Ai cũng thấp thỏm năm học mới mình có được ký hợp đồng tiếp không. Nếu bị cắt hợp đồng thì xem như giấc mơ, khao khát được lên lớp "đứt giữa đường".

Tuy nhiên, sau tất cả, với trái tim nhiệt huyết, cô giáo trẻ vẫn tin và yêu nghề. Tình yêu học trò, yêu công việc "gieo hạt" tri thức đã giúp nhân vật chính trong bài thơ vượt qua tất cả, qua khó khăn thiếu thốn, qua cuộc đời dâu bể đổi thay để vững tin bước tiếp.

Để rồi, ngày ngày cô giáo ấy vẫn cần mẫn những đêm dài đèn sách, vẫn ấp ôm những chuyến đò ngang đưa từng lứa học trò qua đến bến bờ tương lai “Em mãi mãi là người đi gieo hạt/ Dù đất cằn hay đất lẫn phù sa?”.

NỖI NIỀM CÔ GIÁO HỢP ĐỒNG!

Em mơ ước! Lớn lên làm Cô giáo!

Bước hân hoan trên ngưỡng cửa cuộc đời

Ngày ra trường! Rồi mỗi đứa một nơi

Rồi đôn đáo làm hồ sơ xin việc

Là Cô giáo hợp đồng luôn thua thiệt

Lương bọt bèo... em chẳng đủ nuôi thân

Đất bazan mưa lầy đỏ bước chân

Nhà công vụ tuềnh toàng ngăn liếp mỏng

Ngày cuối năm... tim phập phồng lo lắng

Hè qua rồi... ở lại hoặc ra đi?

Bản hợp đồng năm mới có được ghi?

Được lên lớp! Cả đời em khao khát

Em mãi mãi là người đi gieo hạt

Dù đất cằn hay đất lẫn phù sa?

Dẫu cuộc đời còn dâu bể phôi pha

Vẫn cần mẫn chuyến đò ngang đưa khách

Hiểu cho em! Tháng năm dài đèn sách!

Trái tim yêu luôn san sẻ cho đời!

Tôn Sỹ Dũng

Mời các bạn theo dõi thêm bài thơ Nếu như ngày mai của tác giả Nguyễn Xuân Đông, nói về nỗi niềm của các thế hệ giáo viên Việt Nam hiện nay.

NẾU NHƯ NGÀY MAI

Nếu ngày mai phải từ giã mái trường

Muôn nẻo đường đời em biết sẽ về đâu?

Có thể nào em bòn nhặt mớ rau

Nơi quê nghèo xách ra chợ bán?

Qua cổng trường lòng nghe thắt quặn

Trái tim đau theo nhịp trống se lòng

Nơi đây khắc ghi bao kỉ niệm dưới mái trường

Nụ cười bên nhau, nước mắt cô trò chia tay mùa hạ

Trang giáo án những đêm dài trăn trở

Nằm hững hờ bên giá sách nhện giăng tơ

Thôi hết rồi những năm tháng như mơ

Dâng hiến hết cả tâm hồn và trí tuệ

Gieo hạt giống tâm hồn bao thế hệ

Nay rời mái trường em nhận lấy niềm riêng

Giữa dòng mưu sinh lo cơm áo gạo tiền

Mọi người “chào cô!”, em gượng cười lặng lẽ

Mỗi khi đêm về băn khoăn trăn trở

Gian khó thêm nhiều, thêm nỗi thương con!

Nghĩ cuộc đời sao lắm bon chen

Chỉ có tình yêu học trò mà thôi chưa đủ

Đành chấp nhận thôi, lòng em tự nhủ

Hạnh phúc của nghề thật quá mong manh!

Em trở về gom những kỉ niệm riêng

Mái trường thân yêu giờ xa xôi quá

Ánh mắt học trò ngày xa xưa đó

Bỗng chợt ùa về trong nước mắt đêm mưa.

Nguyễn Xuân Đông

Đánh giá bài viết
1 304
Câu chuyện cuộc sống Xem thêm