Bài viết số 1 lớp 7 Đề 2: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự

Bài viết số 1 lớp 7 Đề 2: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự (như Lượm, Đêm nay Bác không ngủ) được sưu tầm và biên soạn nhằm giúp cho các bạn học sinh tham khảo và ôn tập, chuẩn bị cho bài viết số 1 lớp 7.

Lưu ý: Nếu bạn muốn Tải bài viết này về máy tính hoặc điện thoại, vui lòng kéo xuống cuối bài viết.

Để giao lưu và dễ dàng chia sẻ các tài liệu học tập hay lớp 7 để chuẩn bị cho năm học mới, mời các bạn tham gia nhóm facebook Tài liệu học tập lớp 7.

Bài viết số 1 lớp 7 Đề 2: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự (như Lượm, Đêm nay Bác không ngủ) gồm có các dàn ý chi tiết cùng các bài văn mẫu hay, mới (thuộc Đề 2 Bài viết số 1 lớp 7). Mời quý thầy cô, phụ huynh và các bạn học sinh tham khảo.

Đề bài: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự (như Lượm hoặc Đêm nay Bác không ngủ) theo những ngôi kể khác nhau (ngôi thứ ba hoặc ngôi thứ nhất).

A. Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Lượm (Tố Hữu)

I. Dàn ý bài văn kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Lượm (Tố Hữu)

1. Mở bài:

- Giới thiệu (tưởng tượng) về câu chuyện mà em định kể

- Lưu ý xác định ngôi kể ngay từ đầu:

  • Ngôi thứ nhất (ví dụ: đóng vai nhân vật người chú hoặc nhân vật anh lính)
  • Ngôi thứ ba (đóng vai một người đứng ngoài câu chuyện để kể lại câu chuyện)

2. Thân bài:

- Kể lần lượt các chi tiết, các sự kiện diễn ra trong câu chuyện:

  • Chi tiết người chú gặp Lượm
  • Ấn tượng của người chú về hình dáng và tính cách Lượm
  • Chi tiết Lượm đi chuyển thư
  • Lượm hi sinh

- Suy nghĩ của người kể về con người Lượm, về sự hi sinh của em, về cuộc chiến tranh lúc ấy.

3. Kết bài:

- Tưởng tượng về kết thúc của câu chuyện

II. Các bài văn mẫu Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Lượm (Tố Hữu)

1. Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Lượm (Tố Hữu) - Bài tham khảo 1

Bài viết số 1 lớp 7 Đề 2: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự

Em là một chú bé ở vùng quê nghèo. Sinh ra trong thời chiến, như bao người con yêu nước khác, em luôn gắng hết sức mình để cống hiến cho sự nghiệp giải phóng đất nước. Vì vậy, từ rất sớm, em đã tham gia vào đội thiếu niên chuyên đưa thư, chuyển tin giữa các vùng chiến.

Trong nhóm của em, em thích nhất chính là Lượm - một cậu bé rất đáng yêu và nhí nhảnh. Lượm có dáng vẻ nhỏ bé, loắt choắt. Mỗi khi làm nhiệm vụ, em ấy thường mặc bộ trang phục gọn gàng, đội thêm một chiếc mũ ca lô, cùng một chiếc túi con con để đựng thư từ. Mỗi khi được giao nhiệm vụ, Lượm luôn rất sung sướng. Em đi giao thư với tâm trạng vui mừng, phấn khởi vì đã giúp ích được cho tổ quốc. Thế là, trên đường giao thư, Lượm tung tăng, vừa đi vừa huýt sáo. Dáng vẻ nhí nhảnh, vui tươi ấy không khác gì những chú chim chích đáng yêu cả. Đặc biệt, Lượm còn là một đứa trẻ rất đáng yêu và hòa đồng. Gặp ai em ấy cũng có thể nhanh chóng bắt chuyện và làm quen. Khi được hỏi vì sao lại tham gia làm nhiệm vụ giao liên, Lượm bảo: “Cháu đi làm liên lạc vui lắm chú ạ. Thích hơn ở nhà nhiều”.

Thế nhưng, điều đau buồn lại đột nhiên ập đến với Lượm. Trong một lần làm nhiệm vụ, em ấy không may bị đạn bắn trúng và anh dũng hi sinh. Tin tức ấy khiến cho em và rất nhiều đồng chí khác thảng thốt, giật mình và đau xót không thôi. Em hi sinh khi còn quá nhỏ, chưa được khám phá hết thế giới rộng lớn này, chưa được sống trong một ngày hòa bình bình, độc lập. Vậy mà… Xót xa biết bao, thương tiếc biết bao. Ngay khi hoàn thành nhiệm vụ, em liền trở lại làng, lúc ấy, đám tang của Lượm đã diễn ra xong xuôi. Em đến bên mộ của Lượm, thắp cho em ấy nén hương. Rồi đứng nghiêm trang. Ở đấy, em đã hứa với Lượm và tự hứa với chính mình, sẽ phải nỗ lực hơn nữa, thực hiện nhiều nhiệm vụ hơn nữa, để góp phần giúp cho đất nước sớm ngày độc lập. Để sự hi sinh của Lượm không phải là vô nghĩa. Và để cho trên đất nước này không có đứa trẻ bất hạnh nào phải ra đi từ khi còn quá nhỏ như vậy nữa.

2. Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Lượm (Tố Hữu) - Bài tham khảo 2

Đó là những ngày ở Huế bắt đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, năm 1947. Tôi lúc bấy giờ ở Hà Nội nhận lệnh khẩn cấp về Huế. Trên đường đi, tôi tình cờ gặp một chú bé giao liên tên Lượm, ở Hàng Bè. Lượm là một chú bé có dáng người nhỏ nhắn mà nhanh nhẹn. Chú đeo một cái túi xinh xinh bên mình. Chú có một đôi chân thoăn thoắt và cái đầu nghênh nghênh. Vẻ hồn nhiên và vui tươi ấy càng được tôn thêm bởi chiếc ca lô đội lệch, và mồm luôn huýt sáo như chú chim chích nhảy trên đường vàng.

Giữa những ngày kháng chiến toàn dân, chú bé liên lạc như làm tăng thêm niềm tin trong lòng người lính chúng tôi. Tranh thủ phút rảnh rỗi, tôi lại gần hỏi han, trò chuyện với chú. Chú vừa cười vừa nói với tôi:

"Cháu đi liên lạc
Vui lắm chú à
Ở đồn Mang Cá
Thích hơn ở nhà"

Tôi thật sự xúc động trước sự vô tư và hồn nhiên của chú bé. Cháu cười mà hai mí híp cả lại, má đỏ nâu như trái bồ quân chín tới... Chiến tranh còn dài, chúng tôi chia tay nhau, mỗi người đều quyết tâm làm tròn bổn phận của mình. Tôi lưu luyến nhìn theo bóng Lượm xa dần mà lòng thầm mong gặp lại cháu trong ngày khải hoàn ca chiến thắng.

Nhưng chiến tranh vẫn chứa nhiều tàn nhẫn. Vào một ngày tháng sáu, có giao liên đem tin đến, tôi bàng hoàng được tin Lượm đã hi sinh! Mắt tôi nhoà đi theo lời kể của người liên lạc...

"Lượm hi sinh khi đang làm nhiệm vụ. Cháu bị một viên đạn địch bắn tỉa. Nhìn cháu nằm trên lúa, tay còn nắm chặt bông, lá thư đề "Thượng khẩn" còn nằm trong cái xắc... mọi người không cầm được nước mắt..."

Cổ họng tôi nghẹn lại, hình ảnh yêu thương ngày nào của cháu hiện lên rõ mồn một:

"Chú bé loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh

Ca lô đội lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con chim chích
Nhảy trên đường vàng"

Tôi giật mình tỉnh giấc, nước mắt còn đẫm trên mi... Giấc mơ trôi qua mà lòng tôi mãi còn bồi hồi xúc động. Khói lửa chiến tranh đã tắt hẳn lâu rồi. Lớp trên chúng tôi đang sống những ngày tháng thanh bình và có thể nói là đầy đủ, sung túc. Tất cả là do cha mẹ đã không quản công lao chăm chút, nhưng không thể không kể đến sự hi sinh to lớn của những người anh hùng, trong đó có Lượm - chú giao liên quả cảm!

Hãy ngủ yên Lượm ơi! Chúng tôi xin hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để gìn giữ và xây dựng đất nước này. Giữa những ngày tháng thanh bình, trang viết của tôi thay nén hương thơm, xin được tri ân những người anh hùng vị quốc vong thân...

B. Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Đêm nay Bác không ngủ (Minh Huệ)

I. Dàn ý bài văn kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Đêm nay Bác không ngủ (Minh Huệ)

1. Mở bài:

- Giới thiệu (tưởng tượng) về câu chuyện mà em định kể

- Lưu ý xác định ngôi kể ngay từ đầu:

  • Ngôi thứ nhất (ví dụ: đóng vai nhân vật người chú hoặc nhân vật anh lính)
  • Ngôi thứ ba (đóng vai một người đứng ngoài câu chuyện để kể lại câu chuyện)

2. Thân bài:

- Kể lần lượt các chi tiết, các sự kiện chính diễn ra trong câu chuyện, kết hợp với miêu tả:

  • Trong một đêm mưa rét giữa núi rừng Việt Bắc, Bác cùng đoàn quân dựng lều ngủ qua đêm giữa rừng.
  • Đêm đã khuya, khi anh đội viên thức dậy lần thứ nhất thì thấy Bác vẫn còn thức
  • Anh đội viên quan sát những cử chỉ hành động quan tâm, yêu thương bộ đội như một người cha của Bác
  • Lần thứ hai tỉnh giấc giữa đêm, anh đội viên thấy bác vẫn còn thức, nên rất lo lắng.
  • Anh đề nghị Bác đi ngủ nhưng Bác từ chối, và dặn anh hãy nghỉ ngơi đi, nên anh đội viên ngủ trong sự lo lắng cho Bác
  • Lần thứ ba thức dậy, trời đã đến nửa đêm, mà thấy Bác vẫn còn thức, anh đội viên liền xin Bác hãy đi ngủ
  • Bác giải thích lý do mình không đi ngủ cho anh đội viên nghe
  • Anh đội viên rất cảm động trước nỗi lòng của Bác, nên quyết định thức đêm cùng Bác với sự vui sướng trong lòng

- Suy nghĩ của người kể về anh đội viên, về Bác Hồ, về những khó khăn gian khổ của cuộc chiến trang lúc ấy.

3. Kết bài:

- Tưởng tượng về kết thúc của câu chuyện.

II. Các bài văn mẫu Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Đêm nay Bác không ngủ (Minh Huệ)

Bài viết số 1 lớp 7 Đề 2: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự

1. Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Đêm nay Bác không ngủ (Minh Huệ) - Bài tham khảo 1

Ông của em là một người lính đã từng tham gia chiến dịch ở Việt Bắc. Mỗi ngày, em luôn thích thú và tự hào lắng nghe những câu chuyện lúc ở Việt Bắc của ông. Nhưng câu chuyện em thích nhất, chính là câu chuyện vào một đêm mưa, ông đã được ngồi thức cùng với Bác Hồ.

Hồi ấy, trên đường hành quân giữa mùa đông buốt giá, ông cùng đồng đội của mình đã cắm trại ở giữa rừng để nghỉ ngơi. Và thật vinh dự, ông được ngủ cùng lều trại với Bác. Tối đó, sau khi ăn xong, ông nội liền đi ngủ sớm, vì đã có một ngày hành quân vất vả, đồng thời cũng để dưỡng sức cho ngày mai. Đến khuya, trong lúc chập chờn tỉnh giấc, ông nhìn thấy Bác Hồ đang ngồi trầm ngâm bên đống lửa. Dưới ánh lửa đêm, hình bóng Bác cao lớn và vĩ đại lắm. Rồi Bác đứng dậy, nhẹ nhàng dém chăn cho từng đồng chí. Ánh mắt của Bác dịu dàng như một người cha đang nhìn đàn con thơ của mình vậy. Thế là ông cứ năm vậy, quan sát Bác rồi từ từ chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Đến lần thứ hai tỉnh dậy, ông của em lại thấy Bác vẫn còn thức, vẫn tư thế ấy, vẫn vẻ mặt trầm ngâm ấy. Nhìn ra ngoài trời, ông thấy trời đã khuya rồi. Thế là ông khẽ hỏi Bác: “Bác ơi, sao đêm khuya rồi mà Bác vẫn chưa ngủ ạ? Bác ngồi như vậy có lạnh lắm không?”. Trước sự quan tâm của ông, Bác hiền lành trả lời: “ Chú cứ việc ngủ thật ngon, để giữ sức ngày mai còn đi đánh giặc”. Nghe Bác dặn, ông em liền vâng lời nằm xuống tiếp tục ngủ. Thế nhưng, trong lòng ông lúc đó rất lo cho Bác, nên cứ bồn chồn, trăn trở. Thành ra, ông ngủ mà cứ chập chờn, đứt quãng, không thể nào ngủ sâu được. Vậy nên, đến lúc nửa đêm ông lại tỉnh giấc lần thứ ba.

Lần này trời thực sự đã rất khuya, lại còn mưa rét nữa, nên khi thấy Bác vẫn còn thức, ông vô cùng lo lắng. Thế là, ông liền tiến lại cạnh Bác, mời Bác đi ngủ một cách tha thiết, khẩn khoản. Ấy vậy mà Bác vẫn không đi ngủ. Lúc này, thấy vẻ mặt lo lắng của ông, Bác chia sẻ:

- Không phải là Bác không muốn ngủ đâu chú à. Nhưng cứ nhắm mắt lại, là trong đầu bác lại nghĩ đến những chú dân công đang ngủ ngoài bìa rừng. Vì nhiệm vụ, các chú ấy không mang theo nhiều chăn ấm, lại không thể dựng những chiếc lều to, vững như thế này. Cứ nghĩ đến các chú ấy phải nằm giữa trời mưa gió rét buốt, không chiếu không chăn là bác đau lòng đến không chịu được.

Sau khi nghe những lời tâm sự ấy của Bác, ông em đã vô cùng cảm động và càng thêm ngưỡng mộ Bác. Thế là, ông em đã quyết định ngồi cùng với Bác bên đống lửa bập bùng, cùng nhau thức hết đêm khuya. Tuy đêm đó không được ngủ, nhưng ông bảo, khoảnh khắc ấy, ông còn vui hơn cả khi được ngủ suốt một đêm dài. Ngày hôm sau, khi trời sáng, mọi người lại tiếp tục hành quân. Và ông của em thì đã tiếp tục thực hiện nhiệm vụ với một tinh thần phấn khởi, vui sướng, tràn đầy hi vọng về tương lai phía trước.

Nghe ông kể xong, em lại thêm thấu hiểu được tấm lòng cao cả, vĩ đại của Bác Hồ - người cha già của dân tộc. Nhờ tấm lòng cao cả, tràn đầy tình yêu thương ấy của Bác mà dân tộc ta có được ngày hôm nay. Và cũng giống như bao người con Việt Nam khác, em luôn kính yêu và tự hào về Bác Hồ thân yêu.

2. Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Đêm nay Bác không ngủ (Minh Huệ) - Bài tham khảo 2

Trong cuộc đời tôi, những ngày tháng đẹp nhất là những ngày tôi được sống và chiến đấu bên cạnh Bác. Những ngày ấy thực sự đã để lại trong tôi những kỷ niệm không thể nào quên.

Lúc ấy, tôi là một anh lính mới (người chiến sĩ khi đó thường được gọi là đội viên). Đơn vị tôi vừa mới hành quân ra mặt trận thì cũng vừa lúc Bác trực tiếp ra chiến trường để chỉ đạo tiến quân. Đêm đó Bác ngủ lại cùng anh em ở đơn vị. Và cũng trong đêm đó, Bác đã để lại trong niềm yêu kính của tôi một ấn tượng khó phai.

Khoảng quá nửa đêm khi tất cả anh em chiến sĩ đã say sưa trong giấc ngủ thì không hiểu sao tôi lại bỗng nhiên chợt thức. Tôi chưa kịp nhổm dậy nhưng đã nhìn thấy khuôn mặt Bác. Bác còn thức và hình như Bác chưa hề ngủ. Bác ngồi trầm ngâm lặng yên bên bếp lửa. Ngoài trời mưa đã lác đác rơi. Tôi nhìn dáng Bác, càng nhìn tôi lại càng thương. Bác đang khơi ngọn lửa. Người cha già tóc bạc đang đốt lửa sưởi ấm cho tôi.

Tôi vẫn lặng yên và quan sát. Tôi thấy Bác đứng dậy. Bác đi dém lại những mảnh chăn một cách nhẹ nhàng. Nhìn Bác, tôi mơ màng như đang nằm trong giấc mộng. Bác mênh mông quá! Ấm nóng và cao quý quá! Tôi thổn thức và thì thầm hỏi nhỏ:

- Bác ơi! Bác chưa ngủ! Bác có lạnh lắm không?

Bác quay lại nhìn tôi trìu mến:

- Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc.

Tôi vâng lời Bác nhắm mắt nhưng không sao ngủ được. Tôi bồn chồn, nằm và lo Bác Ốm. Chiến dịch vẫn còn dài và bao khó khăn vẫn đợi chờ phía trước.

Lần thứ ba tôi tỉnh giấc. Tôi hốt hoảng giật mình khi thấy Bác vẫn ngồi đinh ninh, chòm râu im phăng phắc. Tôi vội vàng luống cuống:

- Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác nghỉ đi một lát. Bác vẫn nhẹ nhàng như lần trước:

- Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc.

Bác ngủ không ngon vì Bác không thấy an lòng. Trời mưa như vậy không biết các cô chú dân công ăn ngủ làm sao. Ở trong rừng mà có mỗi manh áo mồng thì chắc là ướt mất. Bác thấy nóng ruột quá. Bác mong sao trời sáng thật mau.

Tôi nhìn Bác, lòng tôi ấm áp và vui sướng mênh mông. Đêm ấy, tôi thức luôn cùng Bác. Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng bởi tôi đã nhận ra một điều dường như đã trở thành chân lý: Bác của chúng ta vĩ đại bởi Bác đã dành trọn cuộc đời cho những lo lắng và yêu thương.

3. Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ Đêm nay Bác không ngủ (Minh Huệ) - Bài tham khảo 3

Mùa thu năm 1950, Đảng và Chính phủ ta quyết định mở chiến dịch Cao - Bắc - Lạng (còn gọi là chiến dịch Biên giới) nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc giữa nước ta với các nước anh em như Trung Quốc, Liên Xô… Quân ta chuẩn bị lực lượng tương đối kĩ, có sự phối hợp chặt chẽ trên các chiến trường để giành thắng lợi.

Trước khi chiến dịch mở màn, Bác đến thăm một đơn vị bộ đội và nghỉ lại nơi trú quân. Đêm mưa, trời lạnh, chiến sĩ ngủ quây quần bên Bác. Riêng Bác không ngủ. Người ngồi bên đống lửa, hai tay bó gối, đôi mắt trầm ngâm, những vết nhăn như sâu hơn trên vầng trán rộng.

Đêm đã khuya. Cảnh vật chìm trong bóng tối. Thỉnh thoảng văng vẳng đâu đó tiếng vỗ cánh của loài chim ăn đêm. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái lán. Đồng đội của tôi đang ngủ say sau một ngày hành quân vất vả. Tôi trở mình, quay mặt về phía đông lửa và lặng lẽ nhìn Bác – người Cha già kính yêu của quân đội và nhân dân Việt Nam. Bác khơi cho bếp lửa cháy bùng lên, hơi ấm tỏa khắp căn lều dã chiến. Rồi Bác đi dém chăn cho từng chiến sĩ. Bác coi trọng giấc ngủ của bộ đội nên nhón chân rất nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra tiếng động. Bác ân cần săn sóc các chiến sĩ, không khác gì bà mẹ hiền thương yêu lo lắng cho đàn con.

Tôi dõi theo từng cử chỉ của Bác mà trong lòng trào lên tình cảm yêu thương và biết ơn vô hạn. Ánh lửa bập bùng in bóng Bác lồng lộng trên vách nứa đơn sơ. Tình thương của Bác đã sưởi ấm trái tim chiến sĩ trước giờ ra trận. Tôi cảm thấy mình như được che chở trong tình thương bao la, nồng đượm ấy. Lòng tôi bồi hồi, rưng rưng một niềm xúc động. Tôi thì thầm hỏi nhỏ:

- Thưa Bác, sao Bác chưa ngủ ạ? Bác có lạnh lắm không?

Bác không trả lời câu hỏi của tôi mà ân cần khuyên nhủ:

- Chú cứ việc ngủ ngon, để lấy sức ngày mai đánh giặc!

Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt mà lòng vẫn thấp thỏm không yên. Những chiến sĩ trẻ chúng tôi sức dài vai rộng, còn Bác vừa yếu lại vừa cao tuổi.

Thời gian vẫn âm thầm trôi qua. Trời đang chuyển dần về sáng. Lần thứ ba thức dậy, tôi giật mình thấy Bác vẫn ngồi im như pho tượng, đôi mắt trĩu nặng suy tư đăm đăm nhìn ngọn lửa hồng. Không thể đành lòng, tôi bèn lên tiếng:

- Thưa Bác! Xin Bác chợp mắt một chút cho khỏe ạ!

Bác cất giọng trầm ấm bảo tôi:

- Cháu đừng bận tâm! Bác không thể yên lòng mà ngủ. Trời thì mưa lạnh thế này, dân công ngủ ngoài rừng, tránh sao cho khỏi ướt?! Bác nóng ruột lắm, chỉ mong trời mau sáng!

Nghe Bác nói, tôi càng hiểu tình thương của Người sâu nặng, bao la biết chừng nào! Bác lo cho chiến sĩ, dân công, cũng là lo cho chiến dịch, cho cuộc kháng chiến gian khổ mà anh dũng của toàn dân. Tình thương ấy bao trùm lên đất nước và dân tộc.

Sung sướng và tự hào biết bao, tôi được làm người chiến sĩ chiến đấu dưới ngọn cờ vinh quang của Đảng, của Bác! Bác đã khơi dậy trong tôi tình đồng đội, tình giai cấp đẹp đẽ và cao quý. Không đành lòng ngủ yên trong chăn ấm, bên bếp lửa hồng, khi những đồng đội của mình còn phải chịu bao gian khổ, tôi thức luôn cùng Bác. Dường như hiểu được lòng tôi, những ngọn lửa hồng cũng nhảy múa reo vui và càng thêm rực sáng.

-----------------------------------------------------------------------------------------------

Trên đây là bài Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự (như Lượm, Đêm nay Bác không ngủ). Ngoài ra mời các bạn tham khảo Soạn văn 7 để học tốt hơn môn Ngữ văn lớp 7 và tham khảo thêm các dạng đề thi học kì 1 lớp 7, đề thi học kì 2 lớp 7 mới nhất cũng được cập nhật liên tục trên VnDoc.com.

Tài liệu tham khảo:

Đánh giá bài viết
158 29.526
0 Bình luận
Sắp xếp theo
Soạn bài lớp 7 Xem thêm