Giao diện mới của VnDoc Pro: Dễ sử dụng hơn - chỉ tập trung vào lớp bạn quan tâm. Vui lòng chọn lớp mà bạn quan tâm: Lưu và trải nghiệm
Đóng
Điểm danh hàng ngày
  • Hôm nay +3
  • Ngày 2 +3
  • Ngày 3 +3
  • Ngày 4 +3
  • Ngày 5 +3
  • Ngày 6 +3
  • Ngày 7 +5
Bạn đã điểm danh Hôm nay và nhận 3 điểm!
Nhắn tin Zalo VNDOC để nhận tư vấn mua gói Thành viên hoặc tải tài liệu Hotline hỗ trợ: 0936 120 169

Truyện cổ tích: Chàng lười

Lớp: Mầm non
Phân loại: Tài liệu Tính phí

Truyện cổ tích “Chàng lười” là một câu chuyện quen thuộc, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng bài học sâu sắc về tinh thần lao động và ý chí vươn lên trong cuộc sống. Nhân vật chàng trai lười biếng được khắc họa vừa ngộ nghĩnh, vừa đáng yêu, giúp các bé dễ dàng đồng cảm và ghi nhớ thông điệp của câu chuyện.

Qua những tình huống sinh động, truyện giúp trẻ hiểu rằng chỉ khi chăm chỉ, cố gắng thì mới đạt được niềm vui và hạnh phúc. Đồng thời, đây cũng là câu chuyện ý nghĩa để phụ huynh cùng con trò chuyện, giáo dục trẻ về thói quen tốt, sự tự lập và lòng kiên trì. “Chàng lười” sẽ mang đến cho các bé những giây phút nghe kể truyện thật vui vẻ, ấm áp và đầy yêu thương.

Chàng lười

Đọc truyện: Chàng lười

Xưa, ở vùng nam Tây Nguyên có một bà cụ nghèo, góa bụa, có một người con trai siêng ăn, nhác làm, dân làng quen gọi là chàng Lười. Lười có thể nằm ngủ suốt ngày, chỉ cần mở mắt dậy ăn một bát. Xong lại nhắm mắt ngủ liền. Mẹ nói không nghe. Có hôm mẹ bưng cơm, canh đến tận buồng, mà Lười vẫn không chịu thức giấc. Từ nhỏ đến lớn Lười chưa biết nắng thiêu, lửa đốt, khó nhọc là gì...

Một hôm Lười nghe người ta đồn ngoài sông Hinh có nhiều cá, quờ tay xuống là bắt được. Lười lấy chiếc cần câu của người cha để lại, đem ra câu. Hắn nằm ngửa, buộc cần câu vào cổ chân, chờ cá động mới giật. Từng đàn cá thấy mồi, bơi lượn xung quanh, không con nào đớp cả. Mãi tới chiều, Lười mới giật được một con cá nhỏ.

Cá lên bờ rồi Lười cũng không buồn bắt, cứ để cho nó nhảy tanh tách dưới gốc sung. Vừa lúc ấy, một con quạ khoang bay qua, trông thấy cá liền sà xuống cắp mất. Lười đưa mắt nhìn theo một cách tiếc rẻ.

Chàng ngáp dài, ngáp ngắn, thả cần cho trôi theo dòng nước rồi đi về. Lười lên cầu thang, bước vào sân ngồi phịch xuống, bốc cơm ăn một mạch. Ăn no lại ngủ ngay đến tối mịt.

Tin đồn gần xa: con gái xinh đẹp của Pơ-tao giàu có nhất vùng không chồng mà đẻ con trai. Thằng bé lớn lên nước da hơi đen, nhưng có khuôn mặt rất thông minh, kháu khỉnh. Pơ-tao gạn hỏi mãi con gái nhưng nàng chỉ một mực nói: "Con chẳng đi lại với ai cả”. Tức quá, Pơ-tao cho tôi tớ cưỡi ngựa đi loan báo khắp vùng: "Con gái Pơ-tao vừa sinh được một con trai. Ai là cha đứa bé đến mà nhận con, sẽ được thưởng một ngàn con voi và mấy căn nhà dài chứa đầy chóe ba, chóe túc...

Thanh niên trong vùng nghe tin ấy, mặc những chiếc áo thêu đẹp nhất, những chiếc khố dài viền nẹp đỏ, lũ lượt kéo đến nhà Pơ-tao. Con gái Pơ-tao cõng con chỉ từng thanh niên bảo: "Đây là cha mày, Đây là cha mày?". Nhưng em bé cứ khóc giãy nảy lên. Đám trai tráng này kéo về, đám trai khác kéo đến, nhưng chẳng ai được cậu bé nhận là cha cả. Giữa lúc chàng Lười vẫn ngủ hết giấc này sang giấc khác. Pơ-tao sai người đi từng làng, xem còn sót ai chăng. Chỉ còn sót một chàng Lười. Bọn tôi tớ Pơ-tao xúm nhau đánh thức chàng dậy. Tức mình, họ nấu chì cho chảy ra, rồi đổ vào bên vành tai Lười.

Nóng quá, Lười mới chịu dậy, ngồi vào bành voi cho họ chở tới nhà Pơ-tao. Nghe tôi tớ kể lại Pơ-tao cười: "Thằng Lười này có bước đến nhà ai mà đi lại với con gái ta, nhưng cũng cứ cho hắn gặp thử".

Được tin, người con gái cõng con trên lưng, bước xuống cầu thang. Vừa thấy chàng Lười, thốt nhiên thằng nhỏ reo lên: "Cha!Cha!..", làm cho mọi người hết sức kinh ngạc. Pơ-tao thấy con gái mình xinh đẹp giàu có mà lại đi lại với một thằng Lười nhác xấu xí như vậy nổi giận, đuổi con gái lên núi cao. Lười cũng đi theo. Hai vợ chồng cõng theo hai gùi gạo to. Nhưng chứng nào tật ấy, có vợ đẹp, con khôn rồi mà Lười vẫn chẳng thay đổi tâm tính. Chàng vẫn ăn rồi ngủ. Chị vợ không nói gì. Một bữa Lười đang cơn ngủ say, người vợ bỗng chạy vào, giọng hối hả, lo âu, lay mạnh Lười dậy và bảo:

- Anh ơi, chúng ta sắp chết đói rồi, em có cục vàng làm ra cơm gạo, thấy con gà ăn thóc, em cầm xua gà, chẳng may sẩy tay, vàng chạy đi đâu mất. Em tìm từ sáng đến giờ mà chẳng thấy đâu!

Nghe vợ nói mất cục vàng làm ra cơm gạo hoảng quá, Lười vác rựa đi phát rừng tìm kiếm. Chàng ra tay phát miết. Mồ hôi tuôn đầm đìa như tắm, cây ngã rạp dưới chân. Người vợ theo sau, lấy cây nhọn, đào lỗ tra lúa.

Mặt trời lên. Lười phát cây, phát bụi. Lười cặm cụi phát mãi, khi ngoảnh cổ lại, chàng thấy cả hai quả đồi lúa mọc xanh rờn. Lười bảo vợ:

- Em ơi! Anh vẫn không tìm thấy vàng, em ạ!

Vợ lấy tay quệt mồ hôi lấm tấm trên má, chỉ rẫy lúa xanh mơn mởn mà bảo:

- Vàng đấy, lúa là vàng, chàng không biết à?

Chàng Lười bấy giờ mới hiểu ý vợ. Từ hôm ấy, hai vợ chồng nằm chung bên bếp lửa ấm, người vợ nhìn đứa con đang ngủ say, nói nhỏ với chồng:

- Anh này, em không phải là con Pơ-tao đâu. Em là con của Ben-en (tiên). Mẹ thấy anh lười quá, chẳng chịu làm ăn gì cả, nên mẹ sai em xuống làm con gái Pơ-tao. Khiến em ăn con cá của anh câu, do quạ trời tha tới ăn xong con cá ấy thì em có mang sinh được thằng bé này, để rồi cùng anh kết duyên lành. Bây giờ anh đã biết làm ăn để nuôi con, nuôi mẹ rồi em được lệnh phải về Trời. Anh ở lại làm ăn cho giỏi, cứ qua bốn mùa, em lại xin phép xuống thăm con, thăm anh một lần.

Nói xong, nàng cúi xuống hôn con, từ biệt chồng và bay về Trời.

Chàng Lười nhìn theo vợ cho đến khi khuất bóng. Từ đó, ngày ngày hai buổi, càng thương vợ, Lười càng ra sức phát nương, dọn rẫy.

Chẳng bao lâu, chàng trở nên giàu có nhất vùng.

Khắp vùng núi vang tiếng ngợi khen Lười là một thanh niên siêng năng, làm ăn giỏi, biết thương mẹ, yêu con.

Bài học rút ra

Sự lười biếng và hậu quả

Chàng Lười trong câu chuyện lười đến mức có thể ngủ suốt ngày, không chịu làm việc. Anh ta thậm chí còn dùng thủ đoạn để đi câu cá, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự tiếc rẻ khi con cá bị cắp mất. Sự lười biếng này khiến anh ta không chỉ nghèo khổ mà còn suýt phải chết đói.
Lười biếng không chỉ gây ra khó khăn, mà còn làm cuộc sống trở nên vô vị và bế tắc.

Tình yêu và trí tuệ có thể thay đổi con người

Người vợ của chàng Lười, một tiên nữ được sai xuống trần gian, đã không bỏ rơi chồng mình. Thay vào đó, nàng đã dùng tình yêu và trí tuệ để tạo ra tình huống "mất cục vàng", buộc Lười phải hành động để tồn tại. Đây là động lực lớn nhất giúp Lười thay đổi.

Tình yêu và sự khôn ngoan có thể giúp chúng ta vượt qua những thử thách và thay đổi bản thân theo hướng tích cực.

Giá trị đích thực của lao động

Chàng Lười đi tìm "cục vàng" và đã phải vất vả phát rẫy, làm nương. Khi nhìn thấy những cây lúa xanh tốt trên đồi, anh ta mới nhận ra rằng chính mồ hôi và công sức của mình mới là "vàng". Lúa là vàng, và lao động chính là thứ tạo ra vàng. Từ đó, chàng Lười trở nên chăm chỉ và giàu có.

Nỗ lực, cố gắng và sự chăm chỉ trong lao động là con đường duy nhất dẫn đến thành công và cuộc sống đủ đầy.

Đóng Chỉ thành viên VnDoc PRO/PROPLUS tải được nội dung này!
Đóng
79.000 / tháng
Đặc quyền các gói Thành viên
PRO
Phổ biến nhất
PRO+
Tải tài liệu Cao cấp 1 Lớp
30 lượt tải tài liệu
Xem nội dung bài viết
Trải nghiệm Không quảng cáo
Làm bài trắc nghiệm không giới hạn
Mua cả năm Tiết kiệm tới 48%
Xác thực tài khoản!

Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây:

Số điện thoại chưa đúng định dạng!
Số điện thoại này đã được xác thực!
Bạn có thể dùng Sđt này đăng nhập tại đây!
Lỗi gửi SMS, liên hệ Admin
Sắp xếp theo
🖼️

Truyện kể bé nghe

Xem thêm
🖼️

Gợi ý cho bạn

Xem thêm