Truyện cổ tích: Tiếng hát của người đá
Tiếng hát của người đá là một truyện cổ tích mang màu sắc kỳ ảo, giàu chất nhân văn, rất thích hợp để kể cho trẻ mầm non nghe. Câu chuyện mở ra thế giới tưởng tượng đầy thú vị, nơi những điều tưởng chừng vô tri lại biết cất tiếng hát, từ đó khơi gợi ở trẻ trí tò mò và khả năng cảm nhận vẻ đẹp xung quanh.
Thông qua những tình tiết nhẹ nhàng, truyện gửi gắm bài học về lòng nhân hậu, sự lắng nghe và biết trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống. Đây là câu chuyện ý nghĩa để giáo viên mầm non và phụ huynh cùng trẻ khám phá, trò chuyện và cảm nhận, góp phần nuôi dưỡng cảm xúc, phát triển ngôn ngữ và bồi đắp tâm hồn trong sáng cho trẻ ngay từ những năm đầu đời.
Mục lục bài viết

Kể chuyện: Tiếng hát của người đá
Trên đỉnh núi cao ở vùng Chư Bô-đa, có một mỏm đá xanh giống hình một em bé cưỡi voi. Những tia nắng vàng dịu, những hạt mưa trong vắt thay nhau tắm gội, sưởi ấm cho mỏm đá. Gió rì rào kể cho mỏm đá nghe những câu chuyện về mọi miền. Chim hót cho mỏm đá nghe những điệu ca du dương. Cứ thế, năm này qua năm khác, những câu chuyện của gió, những bài ca của chim thấm sâu vào mỏm đá hình em bé.
Một buổi sáng, mỏm đá khẽ cựa quậy, rồi từ từ biến thành một em bé xinh đẹp. Em bước xuống núi, thấy muông thú từng đàn kéo về phá nương rẫy, dân làng đuổi đằng đông, dồn đằng tây mà chẳng ăn thua gì. Em bé liền cất giọng hát. Tiếng hát của em vang khắp núi rừng. Muông thú quên cả phá lúa, nhảy múa theo tiếng hát. Dân làng vây quanh em bé, hỏi em từ đâu tới, tên em là gì, nhưng em chỉ cười. Mọi người đặt tên cho em là Nai Ngọc.
Ngày nọ, giặc kéo đến đông như lá rừng, nhanh như chớp giật, giáo mác chĩa lên trời tua tủa như bông lách, bông lau. Dân làng không kể trẻ già, trai gái vội cầm tên nỏ, khiên dao đuổi giặc. Bốn phương lửa cháy rừng rực. Nai Ngọc trèo lên một mỏm núi, cất tiếng hát kêu gọi những kẻ xâm lược chớ đi ăn cướp, hãy trở về với vợ con, đi hái rau ngọt, cắt lúa vàng, tối ngủ bên lửa ấm, sáng thức dậy theo mặt trời,... Giọng hát của Nai Ngọc khiến giặc đứng sững như những pho tượng, vũ khí tuột khỏi tay.
Giặc tan, nhưng không thấy Nai Ngọc đâu. Dân làng bảo nhau rằng sau khi giúp dân trừ giặc, Nai Ngọc đã trở lên núi cao, biến thành đá như trước. Ai cũng tin rằng nhất định Nai Ngọc sẽ trở về với dân làng, cất tiếng hát giữa cảnh núi rừng thanh bình, tươi đẹp.
Bài học rút ra
Sức mạnh cảm hóa của cái đẹp:
Mỏm đá đã biến thành em bé Nai Ngọc nhờ được thiên nhiên (gió, mưa, chim hót) bồi đắp. Tiếng hát của Nai Ngọc đã cảm hóa muông thú, khiến chúng quên phá nương rẫy, và sau đó là cảm hóa giặc ngoại xâm, khiến chúng bỏ vũ khí.
Cái đẹp, nghệ thuật (ở đây là tiếng hát) có sức mạnh to lớn, có thể cảm hóa, thay đổi những điều xấu xa, bạo lực.
Tinh thần yêu chuộng hòa bình:
Khi giặc kéo đến, Nai Ngọc không dùng vũ lực mà dùng tiếng hát để kêu gọi chúng trở về với cuộc sống bình thường, ấm no. Em hát về một cuộc sống không có chiến tranh, chỉ có những điều giản dị, tươi đẹp.
Sức mạnh lớn nhất không nằm ở vũ lực mà ở tinh thần yêu chuộng hòa bình, dùng sự tử tế để đối đãi.