Giao diện mới của VnDoc Pro: Dễ sử dụng hơn - chỉ tập trung vào lớp bạn quan tâm. Vui lòng chọn lớp mà bạn quan tâm: Lưu và trải nghiệm
Đóng
Điểm danh hàng ngày
  • Hôm nay +3
  • Ngày 2 +3
  • Ngày 3 +3
  • Ngày 4 +3
  • Ngày 5 +3
  • Ngày 6 +3
  • Ngày 7 +5
Bạn đã điểm danh Hôm nay và nhận 3 điểm!
Nhắn tin Zalo VNDOC để nhận tư vấn mua gói Thành viên hoặc tải tài liệu Hotline hỗ trợ: 0936 120 169

Truyện cổ tích: Đôi ủng da trâu

Lớp: Mầm non
Phân loại: Tài liệu Tính phí

Truyện cổ tích “Đôi ủng da trâu” – một câu chuyện dân gian mộc mạc nhưng chứa đựng nhiều bài học ý nghĩa. Với cốt truyện gần gũi, giàu yếu tố kỳ ảo, truyện đưa trẻ mầm non bước vào thế giới cổ tích sinh động, giúp các em phát triển trí tưởng tượng và khả năng cảm nhận cái hay, cái đẹp. Thông qua câu chuyện, giáo viên và phụ huynh có thể nhẹ nhàng giáo dục trẻ về lòng dũng cảm, sự chăm chỉ và tinh thần vượt khó. Đây là tài liệu kể chuyện phù hợp cho giờ học trên lớp cũng như những phút giây đọc truyện ấm áp bên gia đình.

Đôi ủng da trâu

Kể chuyện: Đôi ủng da trâu

Có một người lính không hề biết sợ và cũng chẳng bao giờ lo âu, buồn rầu. Khi được giải ngũ, vì chẳng biết nghề gì, nên anh ta đành phải lang thang khắp chốn, xin ăn những người hảo tâm.

Trên vai anh ta là một chiếc áo đi mưa đã cũ, chân đi một đôi ủng bằng da trâu. Những thứ đó là gia sản của anh. Một hôm anh ta chẳng kể đường lớn, đường nhỏ, cứ thẳng đồng hoang đi mãi, cuối cùng thì đến một khu rừng, thấy một người đang ngồi trên thân cây bị đốn đổ. Người đó trang phục chỉnh tề, mặc bộ đồ đi săn màu xanh lá cây.

Anh lính chìa tay ra bắt, sau đó ngồi xuống bãi cỏ bên cạnh người ấy và duỗi thẳng chân ra. Anh nói với người đi săn:

– Tôi thấy bác đi đôi ủng da mịn, lại đánh bóng nhoáng. Nếu như bác phải đi đây đi đó như tôi thì đôi ủng của bác chẳng mấy mà hỏng! Bác cứ xem đôi ủng của tôi, nó làm bằng da trâu đấy, đã dùng lâu lắm rồi, chẳng kể đường dễ đi hay khó đi, mà cũng chẳng làm sao cả!

Một lúc sau, anh lính đứng dậy, nói:

– Tôi đói hết chịu nổi rồi, không sao ngồi yên được nữa. Nhưng người anh em có đôi ủng bóng ơi, đường này đi về đâu thế?

– Chính tôi cũng không biết nó đi về đâu. Tôi đang lạc ở trong rừng này! – Người đi săn đáp.

Người lính nói:

– Nếu vậy thì hoàn cảnh của bác cũng giống như tôi. Những người cùng cảnh ngộ thì thường hay kết bạn với nhau. Chúng ta cùng tìm đường nào!

Người đi săn mỉm cười, sau đó họ cùng nhau đi, đi hoài mãi cho tới khi màn đêm buông xuống.

– Chúng ta không ra khỏi rừng được rồi. Nhưng tôi nhìn thấy có ánh đèn nhấp nháy ở nơi xa. Ở đó nhất định sẽ được chút gì để ăn – Anh lính nói.

Họ tìm thấy một cái nhà xây bằng đá, bèn đi tới gõ cửa. Một bà già ra mở. Anh lính nói:

– Chúng tôi muốn tìm một chỗ ngủ, và mong có chút gì cho vào bụng, vì bụng tôi lép kẹp như cái ba lô trống rỗng.

– Các bác không thể ở lại đây. Đây là nhà của bọn cướp. Trước khi chúng về, tốt nhất là các bác nên nhanh chóng rời khỏi nơi đây. Bởi nếu chúng phát hiện ra thì các bác mất mạng đấy.

Anh lính trả lời:

– Đã hai ngày nay tôi chưa có gì cho vào bụng. Mất mạng ở đây, hay chết đói trong rừng cũng vậy. Tôi vào đây!

Người đi săn không muốn vào nhà, nhưng anh lính nắm ống tay áo của bác ta lôi vào:

– Vào đi anh bạn! Chẳng thể bị cắt cổ ngay đâu!

Bà già lại có vẻ thông cảm, nói:

– Nấp ở đằng sau cái lò lửa ấy! Nếu chúng ăn còn thừa thứ gì, đợi chúng đi ngủ say, tôi sẽ lén luồn vào cho các bác.

Họ vừa nấp vào trong góc nhà thì mười hai tên cướp ào về, ngồi ngay vào bàn, giục mang đồ ăn uống cho chúng. Bà già mang một tảng thịt nướng, chúng ăn hết một cách ngon lành. Ngửi thấy mùi thịt nướng, anh lính thèm và nói với người thợ săn:

– Tôi không thể đợi được nữa. Tôi phải ra bàn ngồi ăn cùng với chúng nó!

Người thợ săn túm áo anh lính nói:

– Làm như anh chẳng khác gì ta nộp mạng cho chúng!

Anh lính hắt hơi to tới mức làm cho bọn cướp giật mình, bỏ dao dĩa xuống bàn, quay ra lùng sục và phát hiện ra hai người đang nấp ở sau lò sưởi, chúng nói:

– Ái chà, các anh bạn sao lại ngồi trong xó nhà, được cử đi do thám phải không? Cứ đợi đấy, các anh bạn sẽ được học cách đu cành cây khô.

Anh lính nói:

– Khỏi phải khách khí! Tôi đói lắm. Trước tiên cho tôi ăn chút đã, rồi các anh muốn xử trí thế nào cũng được.

Bọn cướp ngơ ngác nhìn nhau. Tên đầu sỏ bảo:

– Tao thấy mày không biết sợ. Ăn thì mày sẽ được ăn, nhưng ăn xong là phải chết đấy!

– Việc đó tính sau! – Anh lính đáp. Anh ngồi ngay vào bàn và ăn ngấu nghiến. Anh còn gọi người thợ săn:

– Này, anh bạn đi ủng bóng ơi, lại đây ngồi ăn. Anh nhất định đói hơn tôi. Ở nhà anh chẳng thể có món thịt nướng ngon như thế này.

Người thợ săn không muốn ăn. Bọn cướp ngạc nhiên nhìn anh lính, chúng nói:

– Anh chàng này chẳng hề khách khí gì cả!

Anh lính đáp:

– Món ăn thì ngon, nhưng mang rượu ra chứ!

Tên đầu sỏ cao hứng nên cũng chịu chơi, hắn bảo bà già:

– Bà xuống hầm lấy một chai rượu ngon lên đây!

Anh lính mở chai rượu nổ đánh bốp một cái, anh cầm chai rượu tới chỗ người thợ săn và nói:

– Anh bạn xem này. Anh sẽ vô cùng ngạc nhiên khi tôi chúc sức khỏe cả bọn cướp.

Anh lính vung chai rượu qua đầu bọn cướp và hô:

– Các ngươi sống, nhưng há hốc mồm ra, giơ tay phải lên!

Nói rồi, anh lính tu một hơi ngon lành. Anh lính vừa nói dứt lời thì cả bọn cướp ngồi đơ ra, mồm há hốc, tay phải giơ lên. Người thợ săn bảo anh lính:

– Tôi biết anh còn nhiều thuật lạ khác. Nhưng giờ chúng ta hãy về nhà.

– Anh bạn thân mến, làm gì mà đi sớm thế. Chúng ta đã đánh bại quân thù và giờ phải thu chiến lợi phẩm chứ. Chúng đang ngồi dính vào ghế há hốc mồm. Chúng chỉ cử động được khi nào tôi cho phép. Nào lại đây ăn uống đi!

Bà già lại đi lấy một chai rượu ngon. Anh lính ăn uống no nê đến mức ba ngày sau mới cần ăn. Khi trời hửng sáng, anh lính nói:

– Đã đến lúc chúng ta có thể nhổ trại, nhưng để cho bà già chỉ cho chúng ta con đường về thành phố ngắn nhất.

Về tới thành phố, anh lính đi tới chỗ đồng đội và bảo:

– Tôi tìm thấy một ổ cướp ở trong rừng. Nào đi cùng với tôi tới đó quét sạch chúng đi.

Anh lính dẫn đồng đội đi, anh nói với người thợ săn:

– Anh đi cùng chúng tôi tới đó. Anh sẽ thấy chúng bị tóm cổ như thế nào.

Anh lính bảo đồng đội bao vây tụi cướp. Rồi anh rút chai rượu ra tu một hơi và vung chai rượu qua đầu chúng, miệng hô:

– Bắt sống bọn cướp đi!

Chỉ trong chớp, từng đứa một trong bọn cướp bị quật ngã, bị trói lại. Chúng bị ném lên xe như những bao tải đựng đồ. Anh lính ra lệnh:

– Đưa ngay chúng vào nhà tù!

Người thợ săn kéo một người sang bên và giao cho anh ta một việc gì đó. Anh lính bảo người thợ săn:

– Anh bạn đi ủng đánh bóng. Chúng ta may mắn túm cổ được bọn cướp, lại ăn uống no nê thỏa thích. Giờ ta có thể đủng đỉnh theo sau xe.

Khi họ về tới gần thành, anh lính thấy rất đông người chen lấn nhau ở cổng thành, tay vẫy cành lá, mồm hô vang. Rồi anh còn thấy đội cận vệ của nhà vua bước tới. Anh rất ngạc nhiên, hỏi người thợ săn:

– Thế này là thế nào nhỉ?

– Thế anh bạn không biết à. Nhà vua xa vương quốc đã lâu, nay nhà vua trở về nên dân chúng ra nghênh đón đấy.

Người lính nói:

– Nhưng vua đâu? Tôi không nhìn thấy nhà vua.

– Ông ta đang đứng trước mặt anh. Chính ta là nhà vua. Ta đã sai người thông báo ngày ta về lại hoàng cung.

Rồi vua cởi trang phục thợ săn, mọi người nhìn thấy hoàng bào. Anh lính hoảng sợ, vội quỳ xuống xin được tha thứ, vì anh không biết nên đã đối xử với vua như kẻ bằng vai phải lứa. Nhà vua chìa tay đỡ anh ta dậy và bảo:

– Ngươi là người lính dũng cảm đã cứu sống ta. Từ nay ngươi không phải khổ nữa. Ta sẽ chu cấp cho đầy đủ. Khi nào muốn ăn thịt nướng như khi ở nhà bọn cướp thì cứ xuống bếp của hoàng gia. Nhưng nếu muốn nâng cốc chúc sức khỏe ai đó thì phải được ta cho phép mới được làm!

Bài học rút ra

Lòng dũng cảm và sự bình tĩnh khi đối mặt nguy hiểm:

Anh lính không hề sợ hãi khi gặp vua cải trang hay khi đối mặt với đàn cướp. Anh ta luôn giữ bình tĩnh, thậm chí còn hắt hơi to để bọn cướp phát hiện, rồi dùng trí thông minh để khống chế chúng bằng chai rượu.

Khi đối mặt với nguy hiểm hay khó khăn, hãy giữ bình tĩnh và dũng cảm. Sự bình tĩnh sẽ giúp bạn suy nghĩ sáng suốt và tìm ra cách giải quyết vấn đề.

Trí thông minh và sự khéo léo trong hành động:

Anh lính đã dùng chai rượu và lời hô "há hốc mồm ra, giơ tay phải lên" để làm cho bọn cướp không thể cử động. Đây là một hành động rất thông minh và khéo léo, không cần dùng đến vũ lực quá nhiều.

Trí thông minh và sự khéo léo có thể giúp chúng ta giải quyết vấn đề một cách hiệu quả hơn cả sức mạnh. Hãy luôn suy nghĩ sáng tạo để tìm ra những cách làm hay.

Lòng tốt và sự hào phóng:

Anh lính dù đang đói nhưng vẫn mời người thợ săn (vua) ăn cùng. Anh cũng không ngần ngại đối mặt với bọn cướp để giúp đỡ bà già và sau đó dẫn đồng đội đến quét sạch ổ cướp.

Hãy luôn giữ lòng tốt và sự hào phóng. Giúp đỡ người khác không chỉ mang lại niềm vui cho họ mà còn cho chính bản thân mình.

Sự khiêm tốn và nhận ra giá trị bản thân:

Anh lính ban đầu chỉ là một người lính giải ngũ nghèo khó, nhưng anh ta không tự ti. Anh ta tự tin vào đôi ủng da trâu của mình và không sợ hãi bất cứ điều gì. Cuối cùng, anh ta được vua trọng dụng.

Hãy biết giá trị của bản thân và đừng tự ti về hoàn cảnh. Sự tự tin và khiêm tốn đúng lúc sẽ giúp bạn được mọi người tôn trọng và thành công.

Đóng Chỉ thành viên VnDoc PRO/PROPLUS tải được nội dung này!
Đóng
79.000 / tháng
Đặc quyền các gói Thành viên
PRO
Phổ biến nhất
PRO+
Tải tài liệu Cao cấp 1 Lớp
30 lượt tải tài liệu
Xem nội dung bài viết
Trải nghiệm Không quảng cáo
Làm bài trắc nghiệm không giới hạn
Mua cả năm Tiết kiệm tới 48%
Xác thực tài khoản!

Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây:

Số điện thoại chưa đúng định dạng!
Số điện thoại này đã được xác thực!
Bạn có thể dùng Sđt này đăng nhập tại đây!
Lỗi gửi SMS, liên hệ Admin
Sắp xếp theo
🖼️

Truyện kể bé nghe

Xem thêm
🖼️

Gợi ý cho bạn

Xem thêm