Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây:
Kẻ cướp trái tim tôi
Văn học
Rùa Con
Văn học
Nếu một người không biết ơn những gì anh ta đang có thì anh ta cũng sẽ không có một cơ hội để được biết ơn những gì sẽ nhận được” (Frank A.Clark). Cho đến bây giờ, khi đã trở thành học sinh lớp 6, tôi vẫn không thể nào quên được kỉ niệm về buổi đi thi Học sinh giỏi năm lớp 5 - một kỉ niệm giúp tôi nhận ra bài học về lòng biết ơn đối với bố mẹ, những người đã sinh thành ra mình và luôn luôn yêu thương mình vô điều kiện.
Câu chuyện xảy ra vào năm lớp 5, năm học cuối cấp 1 của tôi. Tôi tham gia đội tuyển Học sinh giỏi Văn của thành phố và được chọn đi thi Học sinh giỏi tỉnh. Kì thi nhiều khó khăn, thử thách khiến tôi dồn toàn tâm toàn sức vào việc học, đọc sách, luyện viết, nhiều khi đến quên cả ăn, ngủ. Bố mẹ rất lo lắng và chăm sóc tôi từng chút một. Nhưng đến ngày thi, vốn bản tính ương bướng, muốn chứng tỏ “bản lĩnh cứng cỏi” của mình cũng như không muốn bố mẹ phải lo lắng, tôi đã nói với bố mẹ: “Hôm nay con tự đạp xe đi thi. Bố mẹ không cần chở con đi, cũng không được đi theo con đâu đấy!”. Mặc dù không muốn nhưng để tôi yên tâm, bố mẹ đành gật đầu đồng ý. Tôi đạp xe đến trường thi với sự tự tin và quyết tâm đạt kết quả thật cao. Còn 10 phút nữa là đến giờ vào phòng thi, tôi mở cặp thì hoảng hốt nhận ra, tôi đã quên thẻ dự thi ở nhà và trong cặp cũng chỉ có duy nhất một cái bút máy mực tím.
“Làm thế nào bây giờ? Điện thoại thì không có để gọi về báo cho bố mẹ, mà để xe đạp về nhà thì mất ít nhất 20 phút cả đi lẫn về”. Tôi cuống cả lên và suýt bật khóc. Không còn cách nào khác, tôi lấy xe dắt vội ra cổng để quay về nhà.
Ra đến cổng, tôi sững người khi thấy bố mẹ đang dựng xe ở cổng trường, mắt nhìn vào trong đầy lo lắng. Hóa ra, bố mẹ đã âm thầm đạp xe đi theo tôi từ lúc nào mà tôi không biết. Bố lấy thẻ dự thi đưa cho tôi, còn mẹ dúi vào tay tôi hai chiếc bút máy mới màu mực tím. Thấy tôi suýt òa khóc, mẹ dịu dàng ôm tôi, xoa đầu tôi và nói: “Con vào nhanh đi không muộn giờ. Cố gắng làm bài tốt con nhé!”. Tôi chỉ kịp đáp: “Vâng ạ!”, rồi nhanh chóng dắt xe vào chỗ gửi và chạy vào phòng thi.
Kì thi Học sinh giỏi lớp 5 toàn tỉnh năm đó, tôi được giải Nhì. Khi biết kết quả, tôi sung sướng về nhà thật nhanh và khoe với bố mẹ. Bố mẹ cũng không giấu được niềm hạnh phúc trên gương mặt tỏa rạng nét cười. Tôi bẽn lẽn ôm lấy bố mẹ và nói: “Con xin lỗi vì hôm đi thi đã làm bố mẹ buồn. May mà bố mẹ vẫn đi theo con. Kết quả này là quà tặng của con dành cho bố mẹ”. Nhìn thấy nụ cười ấm áp trên môi bố và giọt nước mắt ngân ngấn nơi khóe mắt mẹ, lòng tôi dịu lại và thấy thật bình yên!
Với tôi, bố mẹ là những người cao quý, vĩ đại nhất, không phải bởi họ đã làm những điều lớn lao, mà họ vĩ đại từ chính những điều giản dị, những hi sinh lặng lẽ và tình yêu vô hạn cho tôi. Mỗi khi nhớ đến kỉ niệm xưa, lòng tôi lại rưng rưng xúc động. Tôi thầm hứa với lòng mình sẽ sống thật tốt, thật hạnh phúc và không quên đền đáp công ơn trời bể của cha mẹ.
Vào một chiều mùa đông, tôi trở về thăm nhà của mình sau những ngày học tập nơi xa. Về đến nhà tôi không thấy khói từ bếp, có lẽ mẹ tôi vắng nhà. Tôi bèn ngồi thơ thẩn trước hiên nhà đi ra đi vào ngóng mẹ về. Chợt trời đổ mưa lớn. Cạnh hiện nhà, chum nước mẹ đã đậy. Mưa rơi làm ướt cái nón mê, ướt cả Đcái áo tơi ngắn của mẹ khoác hờ người rơm.
Nấm lùn
Văn học
Em đồng ý với tác giả về câu thơ “Bàn tay mang phép nhiệm mầu / Chắt chiu từ những dãi dầu đấy thôi” vì người mẹ đã chịu đựng những nỗi vất vả, trải qua nhiều mưa nắng, nguyện hi sinh cả cuộc đời mà không màng đến bản thân. Bàn tay ấy đã chống đỡ, gặp phải biết bao gian khó để mang đến cho người con một cuộc sống tốt đẹp nhất có thể.
Ngọc Mỹ Nguyễn
Lịch Sử
Lớp 10
- Người Trung Quốc sớm có những hiểu biết quan trọng về Thiên văn học và Lịch pháp vì: Do nhu cầu sản xuất nông nghiệp, để cày cấy đúng thời vụ, người nông dân phải “trông trời, trông đất”, dần dần họ biết được sự chuyển động của Mặt Trời, Mặt Trăng. Đó là những tri thức đầu tiên về thiên văn. Từ tri thức đó, người Trung Quốc sáng tạo ra lịch.
Sói già
Lịch Sử
Lớp 10
- Thơ Đường ảnh hưởng đến thơ ca Việt Nam thời trung đại:
+ Người Việt tiếp thu thể loại thơ Đường luật của Trung Quốc để sáng tạo ra những tác phẩm văn chương của mình.
+ Thơ Đường luật được đưa vào hệ thống thi cử của Việt Nam từ khoa thi Giáp Thìn (1340) đời vua Trần Anh Tông.
- Ví dụ:
+ Bài thơ: Qua đèo Ngang (của Bà Huyện Thanh Quan)
+ Bài thơ: Bạn đến chơi nhà (của Nguyễn Khuyến)…
Vợ là số 1
Lịch Sử
Lớp 10
- Những câu thơ trong bài “Chặt gỗ đàn” phản ánh hiện thực xã hội cổ đại Trung Quốc: giai cấp thống trị không phải lao động sản xuất nhưng lại có rất nhiều của cải nhờ vào sự bóc lột giai cấp bị trị.
Mèo Ú
Lịch Sử
Lớp 10
- Chữ viết là thành tựu văn minh có ý nghĩa quan trọng của người Trung Quốc vì:
+ Phản ánh trình độ tư duy của cư dân Trung Quốc.
+ Là phương tiện lưu giữ thông tin từ đời này sang đời khác.
+ Đặt nền tảng cho sự phát triển chính trị, kinh tế, tư tưởng, văn học - nghệ thuật của văn minh Trung Hoa.
+ Là cơ sở để người đời sau nghiên cứu về văn minh Trung Quốc thời cổ - trung đại.
Tiểu Báo
Lịch Sử
Lớp 10
- Điều kiện chính trị:
+ Khoảng thế kỉ XXI TCN, cư dân ở lưu vực Hoàng Hà bước vào thời kì tan rã của chế độ công xã nguyên thuỷ, hình thành xã hội có phân hoá giai cấp và nhà nước.
+ Triều Hạ, Thương, Chu: tổ chức bộ máy nhà nước từng bước được xây dựng và phát triển theo mô hình quân chủ chuyên chế.
+ Năm 221 TCN, Tần Thuỷ Hoàng thống nhất Trung Quốc. Thiết chế nhà nước quân chủ chuyên chế tiếp tục được xây dựng và củng cố qua các triều đại từ Tần cho đến Minh, Thanh.
- Điều kiện xã hội:
+ Thời Hạ, Thương và Chu, cơ cấu xã hội Trung Quốc bao gồm: vua, quý tộc, nông dân, thợ thủ công, thương nhân và nô lệ.
+ Từ thời Tần trở đi, xã hội Trung Quốc chủ yếu bao gồm: vua quan, địa chủ, nông dân, thợ thủ công, thương nhân. Trong đó, nông dân là giai cấp đông đảo nhất, giữ vai trò quan trọng nhất trong sản xuất nông nghiệp.
- Văn minh Trung Hoa cổ - trung đại là nền văn minh nông nghiệp.
- Hình 7.2 cho thấy nền tảng kinh tế căn bản của văn minh Trung Hoa thời kì cổ - trung đại là nông nghiệp. Người Hoa Hạ trồng các loại cây: lúa mì, kê, dâu, đay… Ngoài ra họ còn biết chăn nuôi trâu bò để lấy sức kéo.