Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây:
What do you think if your school is not safe and there are many problems?
- Everyone worries about things that happen at school from time to time. Lots of people, like you, will experience something difficult or have to work through a problem during school.
There’s a lot of pressure to get good results, make lots of friends, do well in every subject and be a ‘good student’. These stresses during school can sometimes feel too much. The important thing is to recognise when there’s a problem and ask for help as soon as you can.
Some school problems you might worry about include:
+ finding schoolwork difficult, or having problems concentrating in class if others are noisy and disruptive
+ exam stress
+ tricky relationships with friends and friendship groups
+ finding lunchtime difficult, particularly if you have eating problems, anorexia or bulimia
not getting on with teachers, or feeling like you are labelled as 'trouble'
+ bullying
Mỹ Lệ
Văn học
Xem thêm các bài văn khác tại: https://vndoc.com/van-mau-lop-5-ta-mot-ca-si-dang-bieu-dien-140571
Đoan Trinh
Toán học
Giống:
_ Đều là operon, là một cụm gen được phiên mã cùng nhau tạo ra một phân tử RNA duy nhất, mã hóa cho nhiều protein.
_ Cấu trúc : 1 nhóm gen cấu trúc, operator, promoter (vùng khởi động) và protein ức chế (gen điều hòa).
*, Khác:
Cảm ứng: Gen mã hóa cho protein ức chế nằm trước promoter. Việc phản ứng hiệu vùng này bám vào phân tử promoter ức chế làm giảm mạnh ái lực của nó với operator, phản ứng spedein+
Ức chế: Gen mã hóa cho protein ức chế không nằm cạnh promoter mà nằm ở phần khác của bộ gen E.coli. việc bám vào phân tử hiệu ứng làm promoter ức chế tăng ái lực với operon và protein ức chế sẽ bám vào operator và ngăn chặn phiên mã.
Promoter là một đoạn DNA nằm trước và trùm lên 1 ít của operator
Operator nằm hoàn toàn trong promoter
a. Mở bài: Giới thiệu sự kiện em muốn thuyết minh.
- Sự kiện đó có tên là gì? Được tổ chức nhân dịp gì?
- Sự kiện đó được tổ chức ở đâu? Vào thời gian nào?
b. Thân bài: Kể lại diễn biến của sự kiện theo trình tự thời gian:
- Trước khi bắt đầu sự kiện:
+ Nơi diễn ra sự kiện được trang trí như thế nào? Có gì đặc biệt khác với thường ngày?
+ Những người đến tham dự sự kiện gồm những ai? Họ mặc trang phục như thế nào? Thái độ khi đến dự sự kiện ra sao?
+Các khâu chuẩn bị cho sự kiện đến lúc này đã hoàn tất chưa? Có được kiểm tra lại khâu nào hay không?
- Quá trình diễn ra sự kiện:
+Sự kiện diễn ra với các hoạt động nào? Đâu là hoạt động chính và được mọi người mong chờ nhất?
Các sự kiện diễn ra lần lượt ra sao? Với sự dẫn dắt và tham gia của những ai?
+Thái độ, cảm xúc của những người đến dự sự kiện như thế nào?
+Bầu không khí của sự kiện ra sao?
+Bản thân em đặc biệt cảm thấy ấn tượng nhất với điều gì của sự kiện? (trang trí, hoạt động, âm nhạc, ánh sáng, khách mời, quy mô…)
c. Kết bài: Suy nghĩ, đánh giá của em dành cho sự kiện và ý nghĩa của sự kiện đó.
Chiếc thước kẻ này thực sự rất xinh đẹp và tiện lợi. Chắc chắn, em sẽ giữ gìn thước thật cẩn thận, để chiếc thước mãi đồng hành cùng em trong mỗi giờ học.
Tham khảo thêm: https://vndoc.com/so-sanh-nguyen-phan-va-giam-phan-sinh-lop-9-240457
Trong những ngày đông giá lạnh vẫn đang u buốt để che đi cái gắt của mùa hạ. Dường như con người ta đang sống chậm lại, chậm lại để cảm nhận chút dư vị man mác của những tháng cuối cùng trong năm, chậm lại để có thể yêu thương và có thể sống. Cái mùa mà tôi ghét nhất vẫn đang gieo vào bầu trời những tâm tư của nó, cô độc của nó. Có lẽ tiết trời năm nay là quá lạnh nên ai cũng muốn trở về bên cái bếp lửa ấm áp, sà vào trong vòng tay âu yếm của gia đình, ngồi bên cạnh người thân và gia đình ấm cúng. Và đột nhiên tôi thấy lạ, vì khi đông đến thu qua, tâm trí tôi lại nghĩ về mẹ.
Tôi sống bên mẹ được 12 năm, 12 năm ròng rã Người ấy nuôi nấng tôi và cho tôi sự sống. Thời gian đã cướp đi từ mẹ ước mơ và hoài bão của thanh xuân để mẹ mang trong mình hình hài của một đứa trẻ, nó thúc ép mẹ có trách nhiệm để làm tròn cái bổn phận mang tên "làm mẹ". Đã quá lâu, quá lâu để tôi quan tâm đến mẹ và biết mẹ đã vì tôi mà cố gắng từng ngày. Dấu chân của cuộc sống hằn nhẹ trên đôi mắt rầu rầu của mẹ, hai gò má cũng hóp lại vì thiếu hụt sự chăm sóc, đôi môi đỏ hồng vẫn cất lời yêu thương dịu ngọt. Nhưng chưa đủ, mái tóc mây mà người thiếu nữa từ thời xa xưa xem như báu vật, một người như mẹ tôi cũng tiếc hoài mà không nỡ cắt đi nay đã xơ và rụng nhiều. Mái đầu có chút bạc và điểm vài sợi tóc sâu của mẹ làm tôi đau lòng khi ngắm lại. Mẹ hình như đã bỏ lại quá nhiều thứ, đánh đổi quá nhiều điều để tôi được sống một cuộc sống tốt.
Tôi vẫn in hằn câu nói nổi tiếng của một cuộc thi sắc đẹp nào đó: "Nghề xứng đáng được sự tôn trọng lớn nhất là nghề làm mẹ". Mẹ tôi không phải như những người mẹ cao siêu trong những trang sách báo, không phải người hoàn hảo. Ban ngày thì làm một nhân viên, đêm xuống lại bán đi những thứ đồ ăn đường phố để trang trải cho cuộc sống tối tăm đã đè lên vai mẹ. Chúng tôi không nghĩ mẹ đã phải trải qua những gì để cuộc sống của mẹ được yên ổn như hôm nay. Nụ cười của mẹ vẫn nở trên đôi bờ môi nhưng sự u uất, vất vả lại được giấu đi để chị em tôi bớt lo lắng. Người phụ nữ ấy vẫn tuyệt vời như những ngày xuân xanh tràn trề sức sống, vẫn kiên cường bất khuất, vẫn thanh khiết, vẫn đẹp đẽ trong tâm trí tôi.
Những ngày thơ khi tôi còn nhỏ, mẹ dắt tay đến ngôi trường tiểu học, mẹ âu yếm ôm lấy tôi, mẹ cho tôi chiếc xe đạp để tôi đi học, để tôi trưởng thành,.. Những thứ kỉ niệm với mẹ đời nào một đứa con như tôi có thể quên được? Nhớ ngày nào mẹ còn bận bịu với công việc nhưng đêm xuống lại cùng ngồi dưới ánh đèn khuya mà chỉ tôi chăm chú. Nhớ ngày đầu tiên mẹ đưa tôi đến trường, nỗi lo sợ vẫn phảng phất trong tâm trí. Nhớ những đêm đổ bệnh mà mẹ ngồi cạnh bên lo lắng cho từng chút ít. Nhớ hình ảnh mẹ tần tảo yêu thương vỗ về. Cuộc đời mẹ sống chỉ để hi sinh, chỉ để cho các con của mẹ sống một cuộc sống no ấm. Những thứ tuổi thơ tôi có luôn ngập tràn hình ảnh của mẹ, luôn có ở đó hình bóng mẹ. Thứ tình cảm mẹ dành cho tôi vẫn vĩnh hằng, vẫn kĩ vĩ và vẫn luôn lớn lao như thế.
Mỗi khi nghĩ đến mẹ, tôi lại có thứ tình cảm dạt dào chảy trong người mình, lại có thứ xúc cảm mãnh liệt như thế. Được sống mãi bên mẹ, báo đáp cho Người là điều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc. Có lẽ mai đây, mai sau, bản thân tôi có mất đi cũng sẽ không quên được người mẹ tần tảo, thương yêu ngày nào. Dù vấp ngã, dù thất bại vẫn luôn có vòng tay ấm áp của mẹ. Mẹ là cuộc đời thứ hai mà tôi trân trọng.