Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây:
Cơn đại dịch covid-19 đi qua nhưng dư âm hậu quả mà nó để lại thì vẫn còn đó. Ở khu vực nơi em sinh sống, có rất nhiều gia đình người thân mắc covid-19 và không thể qua khỏi. Em được biết một câu chuyện vô cùng thương tâm về một gia đình nhỏ cách nhà em 1 con ngõ. Trước đây, ngôi nhà nhỏ với bốn thành viên trong gia đình chị X gồm có anh chị và hai đứa con sống vô cùng hạnh phúc. Anh chị X hiền lành, chăm chỉ làm công việc bán và giao hàng đồ ăn tự làm. Hai bé nhỏ mới đang học cấp một và cấp hai. Thế nhưng, cơn đại dịch kéo đến, anh H - chồng chị X phụ trách công việc giao hàng đã bị nhiễm dịch bệnh. Gia đình chị X đôn đáo, chạy chữa nhưng cuối cùng, anh H vẫn không qua khỏi. Bản thân chị X và hai đứa trẻ cũng có biểu hiện và phải mất một thời gian để phục hồi. Từ đó, căn nhà thiếu văng đi người chồng, người cha. Bà con làng xóm vô cùng thương cảm. Nhà chị X không giàu có, tiền kiếm chỉ đủ ăn đủ sống qua ngày, nhưng sau cơn dịch bệnh, dường như chị đã phải chống đỡ rất nhiều, vốn liếng cũng phải bỏ ra sạch để chạy chữa bệnh. Thấy hoàn cảnh gia đình chị khó khăn, mọi người xung quanh cùng nhau kêu gọi giúp đỡ chị, ủng hộ cả về vật chất và tinh thần. Khi thì có người cho nhà chị đồ ăn, lúc lại có người cho hai đứa nhỏ sách vở hay bộ quần áo cũ vẫn còn tốt. Đôi khi, bà con cũng sang động viên, thăm hỏi ba mẹ con chị. Bản thân em cũng biết và có chơi cùng bạn lớn con chị X, nên em cũng hỏi han, gửi lời chia buồn với bạn. Hiện tại, chị X đã vực dậy được tinh thần và nhờ vào số tiền hỗ trợ của chính quyền địa phương, chị lại có thể mở một quán ăn nhỏ vào buổi sáng. Đại chị qua đi, nhưng hậu quả nó để lại thật nặng nề và đem đên nhiều đau thương, mất mát. Em hi vọng rằng những gia đình là nạn nhân của cơn dịch cũng đều nhận được tình yêu thương, chia sẻ giúp đỡ từ bà con làng xóm như những gì mà người dân nơi em ở đã làm.
Trần Thị Ngọc Anh
Lớp 8
Bạn tham khảo bài nhé: https://vndoc.com/loi-chuc-20-11-ngan-gon-y-nghia-156508
Sư tử hà đông
Văn học
Lớp 3
Bao nhiêu mặt trời
Đang còn say giấc
Đậu trên giàn gấc
Giữa vóm là xanh
Ban mai trong lành
Gió lùa phảng phất
Nắng vàng ươm mật
Chim về reo ca.
Vợ cute
Văn học
Lớp 3
Hôm chủ nhật vừa rôi, em được mẹ mua cho một chiếc xe đạp để có thể tự đi học. Chiếc xe cao vừa tầm với em, có màu vàng. Đằng trước có lắp mộc chiếc giỏ màu đen có nắp đậy. Phía sau xe có yên xe phụ để có thể chở thêm một người nhỏ cỡ như em. Bàn đạp xe cũng có màu đen, còn nan hoa thì bằng sắt được phun sơn màu bạc. Em thích chiếc xe này lắm, vì nó là phần thưởng cho sự cố gắng của em trong năm học lớp 2. Từ đầu tuần, em đã được tự đạp xe đến trường dưới sự hướng dẫn kèm cặp của bố mỗi buổi sáng và chiều về. Em cảm ơn bố mẹ rất nhiều vì đã tặng cho em một phần thưởng có giá trị lớn như vậy, và em hứa sẽ giữ gìn chiếc xe thật cẩn thận.
Cách so sánh hai số nguyên âm:
- Tìm số đối của hai số nguyên a và b.
- Ta sẽ so sánh số đối của hai số nguyên âm a và b với nhau (số nguyên âm nào có số đối lớn hơn thì sẽ nhỏ hơn).
Ngày còn bé, em và các anh chị trong xóm thường cùng nhau chơi vào những chiều hè. Ngày đó chẳng có điện thoại hay máy tính, cũng chẳng có nhiều chương trình thú vị trên tivi như bây giờ. Lúc ấy, niềm vui của chúng em chỉ là những trò chơi dân gian như đá cầu, nhảy dây, cướp cờ.... Và trò chơi em thích nhất là trò ô ăn quan. Chúng em thường túm tụm bốn, năm đứa lại để chơi. Người thì tìm phấn kẻ ô cờ, bàn cờ chính là nền đất phẳng trên sân đình. Người thì đi nhặt những viên sỏi phẳng phiu cầm vừa tay để chơi. Trong lúc chơi ai nấy cũng hồi hộp khi đến lượt mình rải quân. Trong quá trình chơi, mọi người đều suy nghĩ mẹo chơi làm sao có thể ăn được nhiều điểm nhất mà không phạm luật. Trò chơi vừa mang tính giải trí, vừa có thể giúp chúng ta tăng khả năng suy nghĩ tìm hướng giải quyết trong mỗi lượt chơi để mang về chiến thắng. Giờ đây, tuy đời sống được nâng cao và có nhiều trò chơi giải trí chơi trên các thiết bị hay trang mạng, trò chơi dân gian cũng dần mai một đi, thì đối với em, những trò chơi của tuổi thơ như ô ăn quan vẫn là trò có giá trị nâng cao tinh thần và luôn là những kỉ niệm khó quên thời thơ ấu. Em hi vọng rằng sau này những trò chơi dân gian sẽ được coi là một nét văn hóa điển hình của Việt Nam ta, được lưu truyền và phát huy đến mãi về sau.