Nghị luận về câu nói Sứ mạng của người mẹ không phải là làm chỗ dựa cho con cái mà là làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết
Nghị luận Sứ mạng của người mẹ không phải là làm chỗ dựa cho con cái mà là làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết
Dàn ý Nghị luận về câu nói Sứ mạng của người mẹ không phải là làm chỗ dựa cho con cái
1. Mở bài: Giới thiệu và dẫn dắt vào vấn đề cần nghị luận: Câu nói “Sứ mạng của người mẹ không phải là làm chỗ dựa cho con cái mà là làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết”.
Lưu ý: Học sinh tự lựa chọn cách dẫn mở bài trực tiếp hoặc gián tiếp tùy thuộc vào năng lực của bản thân.
2. Thân bài
a. Giải thích: Ý câu nói nhắn nhủ đến những người mẹ hãy nghiêm khắc với con của mình, dạy chúng thành người thật tốt, hãy để chúng tự bước đi trên đôi chân của mình, tự lập với cuộc sống của chính mình.
b. Bàn luận:
- Người mẹ với suy nghĩ, hành động bao bọc làm cho những người con không được va vấp với bên ngoài, không rút ra được những kinh nghiệm sống riêng cho bản thân, từ đây sẽ khó có thể có được thành công trong cuộc sống.
- Người mẹ hãy hãy dạy con cái tự lập, tự đứng trên đôi chân của mình, tự tạo ra cho bản thân giá trị tốt đẹp để trở thành người công dân tốt, cống hiến cho xã hội.
- Mẹ cha không thể theo ta đến hết đời, chỉ có thể dìu dắt con cái đi một đoạn đường ngắn, chính vì thế, việc dạy dỗ, uốn nắn con trở nên quan trọng hơn bao giờ hết đến chúng có thể thích nghi với cuộc sống khắc nghiệt ngoài kia
c. Chứng minh: Học sinh tự lấy dẫn chứng về những người người mẹ biết cách dạy con tự lập để minh họa cho bài làm văn của mình.
d. Phản đề: Tuy nhiên trong cuộc sống vẫn còn có:
- Nhiều người mẹ vô tâm, không yêu thương con mình, thậm chí là bỏ rơi con khi con còn rất nhỏ
- Những người mẹ quá yêu thương, cưng chiều con của mình khiến chúng trở nên hư hỏng,…
→ Những trường hợp này thật đáng chỉ trích.
3. Kết bài: Khái quát lại vấn đề nghị luận: Câu nói “Sứ mạng của người mẹ không phải là làm chỗ dựa cho con cái mà là làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết” đồng thời rút ra bài học và liên hệ bản thân.
Nghị luận về câu nói Sứ mạng của người mẹ không phải là làm chỗ dựa cho con cái - Mẫu 1
Hành trình của một người mẹ khi đưa con mình đến với thế giới có lẽ là một hành trình thiêng liêng và cao đẹp nhất trên đời này. Nhưng con lại có một hành trình của riêng mình nên Bables đã nói: “Sứ mạng của người mẹ không phải là làm chỗ dựa cho con cái mà là làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết”.
Ý câu nói nhắn nhủ đến những người mẹ dù cho có yêu thương con cái đến đâu đi chăng nữa thì hãy nghiêm khắc với con của mình, dạy chúng thành người thật tốt, hãy để chúng tự bước đi trên đôi chân của mình, tự lập với cuộc sống của chính mình. Người mẹ nào cũng đều rất thương con, muốn mang đến cho con mình những điều tuyệt vời nhất, đẹp đẽ nhất để chúng được hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng đôi khi vì nâng niu che chở cho con hết mực lại trở thành những hành động sai lầm trong cách nuôi dạy con cái. Họ tạo cho con mình nhưng vỏ bọc chắc chắn, không muốn ai làm tổn thương con mình. Chính vì chiếc bọc ấy được hình thành từ khi còn bé, nên nó ngày càng trở nên lớn dần và chắc chắn, khiến cho cuộc sống con mãi có sự can thiệp của mẹ, con không được va vấp với bên ngoài, không rút ra được những kinh nghiệm sống riêng cho bản thân. Đây chính là rào cản ngăn con thành công trong cuộc sống.
Thế nên thay vì sự bao bọc cứng nhắc ấy, người mẹ hãy là hậu phương cho những người con, hãy dạy chúng tự lập, tự đứng trên đôi chân của mình, tự tạo ra cho bản thân giá trị tốt đẹp để trở thành người công dân tốt, cống hiến cho xã hội. Mẹ cha không thể theo ta đến hết đời và chúng ta không thể theo con cái mãi mãi, việc dạy dỗ, uốn nắn con trở nên quan trọng hơn bao giờ hết đến chúng có thể thích nghi với cuộc sống khắc nghiệt ngoài kia. Tuy nhiên trong cuộc sống vẫn còn có nhiều người mẹ vô tâm, không yêu thương con mình, thậm chí là bỏ rơi con khi con còn rất nhỏ. Lại có những người mẹ quá yêu thương, cưng chiều con của mình khiến chúng trở nên hư hỏng,… Những trường hợp này thật đáng lo ngại.
Những người mẹ hãy yêu con có “chất lượng” bởi yêu thương là một nền tảng để tiếp bước con đến với thành công! Mỗi con người là một cá thể độc lập và nếu ta yêu con, hãy để chúng được tự do khám phá.
Nghị luận về câu nói Sứ mạng của người mẹ không phải là làm chỗ dựa cho con cái - Mẫu 2
Cuộc sống vốn không phải trải đầy hoa hồng dành riêng cho bất cứ một số phận nào. Chính vì vậy, cách duy nhất để vượt qua khó khăn là tự mình nỗ lực bước tiếp chứ không thể trông chờ vào bất cứ một điểm tựa nào. Mẹ có thể yêu con, thương con nhưng không thể luôn bên cạnh dìu dắt, chăm lo cho nó bởi: “Sứ mạng của người mẹ không phải là làm chỗ dựa cho con cái mà là làm cho chỗ dựa ấy trở nên không cần thiết” (B.Bables).
Sứ mạng là hai tiếng tưởng chừng như rất đơn giản nhưng lại hàm chứa trong đó cả một trách nhiệm lớn lao và vô cùng cao cả. Không ai khác, mẹ chính là người nhận tướng mệnh thiêng liêng ấy bởi tình mẫu tử tha thiết bài lắm đã là tình cảm gắn bó với con người trong suốt cả một đời. Thế nhưng, đôi lúc, các bậc phụ huynh cũng cần mở rộng vòng tay che chở của mình để mọi sự nâng đỡ không khiến cho con trẻ ỷ lại. Điều đó tức là làm chỗ dựa đỏ trở nên không cần thiết. Dẫu biết rằng đường đời gặp gành với muôn vàn khó khăn, chông chênh thì những bước chập chững đầu tiên sẽ khó khăn vô cùng. Tuy nhiên, nếu đứa bé có thể vượt qua thì chắc chắn rằng nó sẽ có đủ nghị lực và ý chí để tiếp tục đối mặt với những thử thách lớn lao hơn rất nhiều. Câu nói này đã đưa ra một quan điểm giáo dục của cha mẹ đối với con cái vô cùng thiết thực trong thời buổi hiện tại.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng êm đềm như mặt biển minh mông mà chúng luôn luôn chực chờ với nhiều bão tố dữ dội. Cho nên, cha mẹ nên hình thành cho con cái lối sống chủ động, tích cực. Những đứa trẻ, ngay từ nhỏ cần được giáo dục cách sống tự lập, tự mình. Bắt đầu từ những hành động đơn giản như tự chăm sóc bản thân, lo lắng chuyện học tập đến các vấn đề có phần phức tạp hơn như tự giải quyết khó khăn của mình hay xoay sở trước những hiểm nguy. Qua năm tháng, kỹ năng ấy sẽ được tôi luyện và trở thành kinh nghiệm tích lũy trong bản năng của mỗi con người để giúp họ có thể vượt qua chướng ngại một cách hiệu quả nhất.
Rõ ràng, giáo dục con cái không sống dựa dẫm là một điều vô cùng cần thiết. Chúng ta cần phải hình thành cho trẻ ngay từ khi còn nhỏ từ những việc nhỏ nhất. Thế nhưng, vì nhiều phụ huynh yêu chiều, nâng niu con cái quá mức mà khiến cho nhiều trẻ đi ý thức tự lập. Một người từ thuở bé chưa hề động tay đến bất cứ chuyện gì, chưa bao giờ trải qua gian khổ thì chắc chắn rằng khó có thể tự trang trải cuộc sống bản thân khi xung quanh chẳng còn ai giúp đỡ. Thói quen dựa dẫm khiến họ mất phương hướng, lúng túng và trở nên vô dụng.
Cuộc sống vẫn chờ chực rất nhiều những phong ba, chúng ta luôn đứng giữa những khó khăn, sóng gió. Hãy học để tạo ra cho mình một bản lĩnh vững vàng và tự chủ để có thể đối mặt với những thử thách, trở ngại mới mà không cần có sự giúp đỡ…