Nói và nghe: Giúp bạn trang 15 lớp 4 Tập 2 Kết nối tri thức
Nói và nghe: Giúp bạn lớp 4 Kết nối tri thức
Bản quyền tài liệu thuộc về VnDoc, nghiêm cấm các hành vi sao chép với mục đích thương mại.
Bài soạn gồm các câu trả lời chi tiết, đầy đủ và chính xác bám sát các yêu cầu trong sách giáo khoa thuộc bài Nói và nghe: Giúp bạn lớp 4 Kết nối tri thức. Cùng với đó, VnDoc còn cung cấp các dàn ý, đoạn văn, bài văn mẫu hay và đa dạng để giúp Học sinh hiểu sâu hơn và nắm chắc kiến thức của bài học này.
A. Thảo luận để tìm cách giúp một bạn có hoàn cảnh khó khăn
Hướng dẫn các bước Thảo luận để tìm cách giúp một bạn có hoàn cảnh khó khăn
Bước 1: Chuẩn bị
- Thu thập thông tin về bạn có hoàn cảnh khó khăn: tên, lớp học, hoàn cảnh cụ thể,…
Bước 2: Thảo luận
- Phát biểu ý kiến về cách thức giúp bạn: tặng quà (tiền, sách vở, quần áo,…), thăm hỏi, động viên,…
- Thống nhất ý kiến.
- Ghi chép kết quả thảo luận
Bước 3: Trao đổi, góp ý
- Nêu ý kiến trao đổi ngắn gọn, rõ ràng.
- Sử dụng điệu bộ, cử chỉ phù hợp khi phát biểu.
- Chăm chú lắng nghe ý kiến của người khác.
B. Vận dụng
Câu 1: Em sẽ nói những gì để vận động người thân cùng tham gia giúp đỡ một bạn có hoàn cảnh khó khăn ở lớp hoặc trường em?
Trả lời:
Mẫu:
Bố mẹ ơi, bạn Hòa ở lớp con có hoàn cảnh khó khăn lắm ạ. Bố mẹ bạn ấy mất sớm, nên Hòa được bà ngoại nuôi lớn. Bà ngoại Hòa đã lớn tuổi, kiếm sống dựa vào vườn rau nhỏ thôi, nên cuộc sống rất khó khăn. Lớp con tổ chức quyên góp giúp đỡ Hòa, nên bố mẹ tham gia cùng con nhé.
Câu 2: Tìm đọc câu chuyện về tình yêu thương giữa con người với con người hoặc giữa con người với loài vật.
Trả lời:
Mẫu:
NGƯỜI ẴN XIN
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại... Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu ! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
(theo Tuốc-ghê-nhép)