Đọc hiểu Củi lửa
Đọc hiểu Củi lửa được VnDoc.com sưu tầm và xin gửi tới bạn đọc cùng tham khảo. Bài viết được tổng hợp gồm có 4 câu hỏi phần đọc hiểu. Đề có đáp án và lời giải chi tiết kèm theo. Mời các bạn cùng theo dõi chi tiết bài viết dưới đây để có thêm tài liệu ôn tập phần Đọc hiểu Ngữ văn nhé.
Đề đọc hiểu Củi lửa - Đề 1
Đọc bài thơ sau và trả lời câu hỏi:
Đời con thưa dần mùi khói
Mẹ già nua như những buổi chiều
Lăng lắc tuổi xuân
Lăng lắc niềm thôn dã
Bếp lửa ngày đông...
Mơ được về bên mẹ
Ao xưa,mảnh vườn nhỏ ngày xưa
Bậc thềm giàn giụa trăng mỗi tối
Bên những hoàng hôn loang lổ gò đồi
Mùi lá bạch đàn xộc vào giấc ngủ
Con về yêu mái rạ cuộc đời
Một sớm vắng
Ùa lên khói bếp
Về đây củi lửa ngày xưa
Câu 1: Xác định nhân vật trữ tình trong bài thơ
Câu 2: Anh/chị hãy nhận xét nhan đề củi lửa
Câu 3: Chỉ ra biện pháp tu từ trong đoạn thơ:
"Đời con thưa dần mùi khói
Mẹ già nua như những buổi chiều
Lăng lắc tuổi xuân
Lăng lắc niềm thôn dã
bếp lửa ngày đông.."
Trả lời:
Câu 1:
Nhân vật trữ tình: tác giả
Câu 2:
Nhan đề "củi lửa"là một nhan đề thân thuộc, mộc mạc nhưng lại đầy ý nghĩa. "Củi lửa" là hình ảnh quen thuộc trong nông thôn Việt Nam, phục vụ cho cuộc sống, sinh hoạt của người dân. Một hình ảnh quá đỗi quen thuộc ấy lại trở thành nhan đề của tác phẩm đã tạo nên sự độc đáo, tạo sự tò mò cho độc giả. "Củi lửa" còn là biểu tượng của sự đầm ấm, hạnh phúc của gia đình, gợi về những kỉ niệm tuổi thơ. Đây cũng chính hình ảnh gắn liền với những tảo tần, vất vả và tình yêu thương mà người mẹ dành cho gia đình. Từ đó, "củi lửa" gợi về bao niềm thương, nỗi nhớ trong lòng tác giả.
Câu 3:
Biện pháp tu từ:
-So sánh: mẹ già được so sánh với những buổi chiều (Mẹ già nua như những buổi chiều)
- Điệp từ: lăng lắc
- Đảo ngữ:
+Lăng lắc tuổi xuân
+Lăng lắc niềm thôn dã
- Ẩn dụ: "thưa dần mùi khói" ẩn dụ chỉ việc con đã khôn lớn ;
-Hoán dụ: "bếp lửa" hoán dụ chỉ "gia đình"
Đề đọc hiểu Củi lửa - Đề 2
CỦI LỬA
(Dương Kiều Minh)
Đời con dần thưa màu khói
Mẹ già nua như những buổi chiều
Lăng lắc tuổi xuân
Lăng lắc niềm thôn dã
Bếp lửa ngày đông...
Mơ được về bên mẹ
Ao xưa, mảnh vườn nhỏ ngày xưa
Bậc thềm dàn dụa trăng mỗi tối
Bên những hoàng hôn loang lổ gò đồi
Mùi lá bạch đàn xộc vào giấc ngủ
Con về yêu mái rạ cuộc đời
Một sớm vắng
Ùa lên khói bếp
Về đây củi lửa ngày xưa
(Củi lửa - Dương Kiều Minh, NXB Tác phẩm mới, 1989)
Câu 1: Bài thơ Củi lửa được viết theo thể thơ nào? Nêu dấu hiệu nhận biết thể thơ
Câu 2: Nội dung chính của bài thơ Củi lửa là gì?
Câu 3: Những hình ảnh/ mùi vị nào trong bài thơ Củi lửa gợi về miền kí ức tuổi thơ của tác giả?
Câu 4: Chỉ ra và phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ trong đoạn thơ:
Đời con thưa dần mùi khói / ... / bếp lửa ngày đông…
Đáp án đề đọc hiểu Củi lửa
Câu 1: - Bài thơ trên được viết theo thể thơ tự do.
- Dấu hiện nhận biết:
+ Không giới hạn số câu, số chữ trong một dòng thơ.
+ Không bắt buộc theo khuôn mẫu vần điệu như lục bát hay thất ngôn bát cú.
+ Nhịp thơ linh hoạt, có thể thay đổi theo cảm xúc và ý tưởng của tác giả.
+ Nội dung thường thể hiện tư tưởng sâu sắc, cảm xúc mạnh mẽ, phù hợp với cách biểu đạt hiện đại.
Câu 2: Bài thơ thể hiện nỗi niềm xa vắng, nhớ nhung về ký ức tuổi thơ và giấc mơ được về với mẹ, với quê hương. Đồng thời, bài thơ cũng thể hiện cái nhìn suy tư, trăn trở, khắc khoải của nhà thơ về sự thay đổi, xa cách giữa con người với quê hương trong cuộc sống hiện đại.
Câu 3: Mùi khói bếp, bếp lửa, ao xưa, mảnh vườn nhỏ, bậc thềm giàn giụa trăng, gò đồi chiều hoàng hôn, mùi lá bạch đàn, mái rạ, củi lửa.
Câu 4: - Một biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ: “Đời con thưa dần mùi khói... bếp lửa ngày đông...” là:
+ So sánh: “Mẹ - già nua - như - những buổi chiều.”
+ Điệp từ: “Lăng lắc”
(Chấp nhận đáp án:
Điệp cấu trúc/Điệp cú pháp: “Lăng lắc... Lăng lắc... ” Lặp cấu trúc “Lăng lắc
+ X” Lặp cấu trúc “Lăng lắc + danh từ")
- Tác dụng:
+ So sánh: Giúp gợi hình, gợi cảm, tăng tính sinh động; thể hiện rõ tuổi tác già yếu của mẹ, qua đó tác giả thể hiện lòng biết ơn, kính trọng đối với mẹ của mình.
+ Điệp từ: tạo nhịp điệu, tăng tính biểu cảm, tăng tính hình tượng cho lời thơ; nhấn mạnh về sự xa dần của kí ức tuổi thơ đẹp đẽ, về chốn thôn quê bình dị một thời nay chỉ còn trong quá khứ.