Dựa vào đoạn trích ''Cảnh ngày xuân" kể lại chuyến du xuân của chị em Thúy Kiều

1 531

Kể lại chuyến du xuân của chị em Thúy Kiều

Với mong muốn mang lại nhiều tư liệu hữu ích, hỗ trợ các bạn học sinh học tốt môn Ngữ văn lớp 9, VnDoc đã sưu tầm và xin giới thiệu đến các bạn: Dựa vào đoạn trích ''Cảnh ngày xuân" kể lại chuyến du xuân của chị em Thúy Kiều. Ngoài ra đây còn là tài liệu tham khảo hay dành cho quý thầy cô nhằm phục vụ công tác giảng dạy.

Kể lại chuyến du xuân của chị em Thúy Kiều - Bài tham khảo 1

Nhà viên ngoại họ Vương có hai người con gái xinh đẹp, yêu kiều và đều đang ở độ tuổi thanh xuân. Người em là Thúy Vân, mang một vẻ đẹp nhân hậu, trang trọng. Người chị là Thúy Kiều lại sắc sảo, mặn mà, so bề tài sắc lại là phần hơn. Mỗi người một vẻ, đều mang vẻ đẹp lý tưởng, hoàn thiện trong chân dung và toàn mỹ trong phẩm hạnh.

Nhân dịp Tết thanh minh, hai chị em Kiều rủ nhau đi chơi xuân. Ngày xuân trôi qua mau như con thoi dệt cửi, thắm thoắt đã sang tháng ba. Tiết xuân ấm áp, đã không còn cái oi bức của mùa hè, cái se lạnh của mùa thu hay giá buốt của mùa đông. Trong tháng này, những cánh én vẫn rộn ràng bay liệng giữa bầu trời rộng bao la, mang theo cái hơi ấm của mùa xuân. Ẩn nấp dưới không gian đầy khoáng đạt, trong trẻo, những tia sáng tuyệt đẹp, diệu kì của mùa xuân như đang tỏa ánh hào quang rực rỡ bao trùm vạn vật. Dù mùa xuân đã trôi qua hơn sáu mươi ngày nhưng ánh sáng ấy vẫn mạnh mẽ, kiên trì tỏa một sự bình yên, ấm áp đến lạ kỳ. Trên nền không gian ấy, nổi bật lên một bức họa tuyệt đẹp về những thảm cỏ non xanh tươi, được mẹ thiên nhiên ban tặng một sức sống mãnh liệt. Màu xanh óng chuối, mỡ màng như đang vận động, cựa quậy để tuôn trào sức sống vào bầu trời xanh thẳm, rộng đến khôn cùng. Những thảm cỏ nối đuôi nhau bạt ngàn, trải rộng tựa như một cây cầu vĩ đại nối liền mặt đất với bầu trời, cùng hòa hợp để tận hưởng cái không khí tươi vui của mùa xuân. Sắc xanh của bầu trời và sắc xanh của cỏ cây như vẽ vào trong lòng người một bức tranh xuân ngọt ngào, rực rỡ sắc màu. Trong không gian rộng lớn ấy, điểm suốt một màu trắng thuần khiết của những bông hoa lê rung rinh trước gió. Đó là sắc trắng – sức sống của mùa xuân khiến con người như thấy được mầm sống đang cựa quậy, bừng tỉnh sau một giấc ngủ đông dài. Màu trắng là biểu tượng của sự tinh khôi, trong trẻo, nếu thiếu đi nó thì mùa xuân sẽ không còn cái thanh mát, dịu nhẹ như trước. Màu trắng ấy lại tô điểm cho bức tranh xuân. Sự hòa quyện giữa xanh và trắng khiến cho bức tranh như được mở ra với chiều cao của bầu trời, chiều rộng của những bãi cỏ xanh và được thu gần trên một cành hoa lê mới nở. Trước một cảnh đẹp nên thơ ấy, lòng người sao không khỏi xao xuyến. Mở lòng mình theo âm hưởng du dương của mùa xuân, sức xuân thiên nhiên như gọi dậy sức xuân của lòng người.

Cùng với nhịp bước của mùa xuân, hai chị em Thúy Kiều cũng hòa vào dòng mình đi lễ, trảy hội. Trong tiết thanh minh, mọi người đi tảo mộ, viếng và sửa sang phần mộ của người thân. Không khí đông vui, rộn ràng như thêm phần náo nhiệt khi đoàn người trảy hội đều là những “tài tử giai nhân”, nam thanh nữ tú. Trên con đường nhỏ, ngựa xe đi lại tấp nập, ai cũng muốn trong tiết trời xuân ấm áp dành thời gian để nhớ về tiên nhân, tri ân những công lao của người đã khuất. Những nén hương được thắp lên, những thoi vàng, tiền giấy được rắc ra như những cây cầu nối liền giữa âm và dương để nhắc nhở con cháu không bao giờ được quên quá khứ, nguồn cội của mình. Đó là một truyền thống tốt đẹp của ông cha ta từ ngàn đời nay.

Thời gian trôi đi, mặt trời dần ngả về phía tây, hoàng hôn đã bảng lảng khắp đất trời. Chị em Thúy Kiều cùng nhau trở về nhà. Ánh nắng hồng ban mai của buổi sáng đã nhường chỗ cho những tia sáng yếu ớt để lại trên những cành cây muôn vệt nắng mờ. Hai chị em bước đi thật chậm, nhẹ nhàng, thướt tha, yêu kiều như vẫn còn luyến tiếc cho một ngày du xuân. Trong buổi hoàng hôn, thay cho sự rộn ràng, nhộn nhịp của ban ngày là một không khí bình yên, êm ả đến nao lòng. Hai chị em bước đi trên con đường men theo một dòng suối nhỏ, uốn mình như dải lụa. Cuối ghềnh là một cây cầu vắt ngang như một nét thơ tạc vào đất trời.

Khung cảnh chiều xuân man mác một nỗi u buồn, nhuốm một chút nhạt phai. Thúy Kiều thấy lòng mình xôn xao, tĩnh lặng lại trong những suy nghĩ, thương cảm trước một tấm mồ vô chủ. Cuộc du xuân với nàng không chỉ đơn giản là ngắm nhìn đất trời, thu vào lòng mình cái tình với thiên nhiên mà còn là mở lòng ra đón lấy những âm thanh trong trẻo của tình yêu, xao xuyến trong tình thương người…

Kể lại chuyến du xuân của chị em Thúy Kiều - Bài tham khảo 2

Nhanh thật! Hôm nay đã là tiết Thanh minh rồi. Thời gian cứ trôi đi nhanh như con thoi, thoắt một cái đã qua hai tháng, giờ đã là tháng thứ ba - tháng cuối cùng của mùa xuân. Chao ôi! Phong cảnh mùa xuân tháng ba thật là đẹp biết bao! Chung quanh chỉ toàn màu xanh non của cỏ bao phủ cả mặt đất. Màu xanh ấy dường như trải dài vô tận, xa tít tận chân trời kia cũng chỉ ngợp một màu xanh đó mà thôi. Điểm lên trên cái nền xanh tươi ấy là màu trắng tinh khôi của hoa lê. Sự kết hợp hài hòa của hai màu sắc tuyệt vời ấy càng làm cho bức tranh phong cảnh mùa xuân thêm phần sinh động, rạng rỡ và đầy sức sống. Hôm nay là lễ tảo mộ, mọi người khắp nơi đều đổ về đây để chăm lo phần mộ tổ tiên nhà mình. Thúy Kiều, Thúy Vân và Vương Quan cũng hòa vào dòng người đi lễ. Thật là một phong cảnh rộn rã, náo nhiệt. Đủ các tầng lớp xã hội có mặt ở đây, từ các tài tử giai nhân cho đến những người dân bình thường. Ai quần áo sặc sỡ, tất cả đã tạo nên một ngày hội tưng bừng đầy màu sắc. Mọi người, kẻ thì rẫy cỏ, người thì đắp lại mộ, tô lại bia, nhộn nhịp hết cả lên. Tảo mộ xong thì cùng nhau đốt tiền vàng, thoi vàng, tro tiền gặp gió bay tứ tung khắp nơi. Mọi người thì cùng nhau thắp hương cho phần mộ tổ tiên. Chiều xuống, khi mặt trời đã ngả về tây, mọi người lũ lượt kéo nhau ra về. Ba chị em nhà Kiều cũng nắm tay nhau thơ thẩn bước trên con đường tràn đầy ráng chiều. Phong cảnh sao mà êm dịu, yên bình đến thế, chỉ nghe tiếng chim hót và tiếng suối kêu róc rách đâu đây. Ba chị em yên lặng tận hưởng cảm giác thanh bình của buổi chiều tà, lòng nao nao nuối tiếc ngày hội rộn ràng của mùa xuân. Xa xa, có cây cầu nhỏ bắc ngang qua ghềnh. Một ngày yên bình đã qua…

Dựa vào đoạn trích ''Cảnh ngày xuân" kể lại chuyến du xuân của chị em Thúy Kiều

Kể lại chuyến du xuân của chị em Thúy Kiều - Bài tham khảo 3

1. (Tả cảnh mùa xuân nói chung): Thấm thoắt mùa xuân đã trôi qua hơn 60 ngày. Trong tiết Thanh minh tháng ba, bầu trời trong sáng, quang đãng. Trong không gian khoáng đạt, trong trẻo ấy, những tia nắng ấm áp, bao trùm khắp nơi, khiến cây cối vạn vật đều tươi vui hớn hở, tràn đầy sức sống. Trên nền trời xanh, từng đàn én chao liệng, rộn ràng như con thoi. Dưới mặt đất, những thảm cỏ non xanh bát ngát trải dài xa tít tắp dường như nối đến tận chân trời. Đâu đó, có một vài cây lê, lá xanh biếc. Giữa màu xanh cành lê, lấp ló điểm xuyến những chùm hoa trắng tinh khôi, khỏe khoắn. Thật là một bức tranh mùa xuân vô cùng tươi đẹp.

2. (Chị em Thúy Kiều chuẩn bị đi hội): Chuẩn bị cho tiết thanh minh, cũng giống như hàng năm, chị em Kiều xin phép cha mẹ đi tảo mộ và chơi xuân. Thúy Vân, Thúy Kiều chọn cho mình bộ quần áo duyên dáng nhất vì năm nay cả hai nàng đều đã đến tuổi cập kê. Vân có khuôn mặt tròn trịa, đầy đặn phúc hậu như trăng rằm, mỗi lúc cười lộ hàm răng ngà ngọc. Kiều có đôi mắt trong như nước hồ thu, cái nhìn của nàng thăm thẳm, mê đắm. Trong hai chị em, nàng là người cầm kỳ thi họa, tài sắc đều có phần trội hơn. Ngoài tài đàn ca, Kiều còn biết sáng tác. Ai đã từng nghe ca khúc Bạc mệnh của nàng cũng động lòng thương cảm. Hai chị em cài trâm lấp lánh trên tóc, thêm chút trang điểm càng nổi bật vẻ kiều diễm, ai đi qua cũng phải ngoái lại nhìn. Chàng trai Vương Quan thư sinh nho nhã cũng rất chững chạc, vui vẻ đi cùng hai chị.

3. (Tả cảnh lúc lễ hội nhộn nhịp buổi sang): Con đường vào khu lăng mộ đông nghịt người, tưởng như không còn một khoảng trống nào. Người già có, người trẻ có, trai có gái có, ai cũng ăn mặc rất đẹp, quần áo lụa là, gương mặt tươi vui, rạng rỡ, đúng là toàn những tài tử giai nhân. Người thủng thẳng đi ngựa, người ngồi xe, kiệu vàng kiệu đỏ, trông rất oai vệ, theo sau có mấy người hầu khiêng theo đồ vàng mã thờ cúng. Những người quen biết chào hỏi nhau ríu rít, nam thanh nữ tú liếc mắt nhìn nhau hò hẹn kín đáo. Họ đến đây vừa là sửa sang phần mộ tổ tiên, thể hiện lòng thành kính vừa cầu mong tổ tiên ban cho mọi sự may mắn, an lành. Họ thành kính đặt lễ trước bia mộ rồi sì sụp khấn vái. Khắp nơi mùi khói hương càng làm tăng không khí lễ hội ấm cúng, sôi động. Có nhà đã hóa vàng, gió cuốn những tàn tro bay lượn trên đầu mọi người trước khi rụng xuống, thoi vàng bằng giấy đỏ, giấy vàng được rắc khắp mọi nơi cho người thân đã khuất của họ. Sau phần nghi lễ với tổ tiên, các nhóm nam nữ xúm xít lại với nhau, họ chơi trò chạy trên cỏ, nói chuyện trêu chọc nhau, cười đùa vui vẻ.

4. (Cảnh buổi chiều ra về):

Thời gian trôi thật nhanh, mặt trời đã chênh chếch ngả về Tây. Ánh nắng hồng ban mai của buổi sáng đã nhường chỗ cho những tia sáng yếu ớt để lại trên những cành cây muôn vệt nắng mờ. Kẻ chia tay bịn rịn, người hẹn gặp năm sau, dường như ai cũng luyến tiếc vì ngày vui qua nhanh quá. Sau những ồn ào náo nhiệt của buổi sáng, cả không gian đã trở lại tĩnh lặng, chỉ còn lại mùi khói hương vẫn còn vương vất đâu đây. Thấy hai chị còn dùng dằng, lưu luyến chưa muốn về, Vương Quan vội giục:

- Muộn rồi, mình về thôi hai chị ơi.

Như sực tỉnh, Kiều nắm tay Vân, hai người bước đi, nhẹ nhàng, thướt tha. Trong buổi hoàng hôn, một không khí bình yên, êm ả đến nao lòng. Hai chị em men theo một dòng suối nhỏ, hai bên suối là hàng liễu xanh rủ xuống như mái tóc người con gái. Cuối ghềnh là một cây cầu nho nhỏ vắt ngang khiến khung cảnh càng trở nên hữu tình.

Xa xa, trên mặt nước, một làn khói nhẹ lan tỏa mờ mờ bất giác khiến Kiều cảm thấy xao động trong lòng. Bỗng nhiên, nàng như linh cảm thấy có một điều gì đó rất quan trọng sắp xảy ra, có chút gì đó thật trong trẻo, háo hức, nhưng cũng phảng phất một nỗi buồn mà nàng không thể đoán được…

Đánh giá bài viết
1 531
Ngữ văn lớp 9 Xem thêm