Hãy tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mà em đã có dịp quan sát, đã đọc trong sách hoặc nghe kể lại

Để giúp các bạn học sinh có thêm những tài liệu hay phục vụ quá trình làm bài viết văn số 7 đề 4 VnDoc.com đã sưu tầm và tổng hợp nên tài liệu: Bài văn mẫu lớp 6 số 7 đề 4: Hãy tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mà em đã có dịp quan sát, đã đọc trong sách hoặc nghe kể lại. Tài liệu gồm dàn ý chi tiết tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường cùng một số bài văn mẫu hay để các bạn tham khảo.

Lưu ý: Nếu bạn muốn Tải bài viết này về máy tính hoặc điện thoại, vui lòng kéo xuống cuối bài viết.

Để giao lưu và dễ dàng chia sẻ các tài liệu học tập hay lớp 6 để chuẩn bị cho năm học mới, mời các bạn tham gia nhóm facebook Tài liệu học tập lớp 6.

Dàn ý Tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường

1. Mở bài

- Giới thiệu đối tượng em định tả:

  • Nhân vật em miêu tả là ai? Em gặp người đó ở đâu? Vào dịp nào?
  • Người đó có ngoại hình và hành động khác thường ra sao?

2. Thân bài

- Tả những đặc điểm về ngoại hình:

  • Người đó bao nhiêu tuổi, làm nghề gì?...
  • Vóc dáng như thế nào?
  • Gương mặt, mái tóc, màu da... có nét gì nổi bật khiến em ấn tượng? (Chú ý tập trung miêu tả các chi tiết khác thường để làm nổi bật đối tượng).

- Tả những đặc điểm về tính tình:

  • Sôi nổi, nhiệt tình hay điềm đạm, chín chắn...
  • Dễ hoà đồng, thân thiện với mọi người hay lạnh lùng, khó gần...?
  • Có thận trọng nghiêm túc trong khi làm việc hay không?

- Tài năng khác thường của người đó: Có tài trong lĩnh vực nào? (Âm nhạc, hội hoạ, văn chương...).

3. Kết bài: Cảm nghĩ của em về nhân vật đó: Yêu mến, cảm phục...

>> Tham khảo: Dàn ý: Hãy tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mà em đã có dịp quan sát, đã đọc trong sách hoặc nghe kể lại

Tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mẫu 1

Ngày hôm qua, nhân dịp cuối tuần, em đã cùng mẹ đi ăn kem ở bờ hồ. Vì người đến chơi rất đông, nên em đã đứng ở bên ngoài chờ mẹ vào mua kem. Lúc đó, em đã được gặp một người có vẻ ngoài khiến em mãi cũng không thể quên được.

Đó là một bác hoặc là một ông, em không thể đoán được độ tuổi, bởi vẻ bề ngoài hết sức khắc khổ và cơ cực. Nhưng có lẽ, em sẽ gọi là ông cho dễ xưng hô. Ông ấy ngồi trên vỉa hè, với một chiếc hộp sắt cũ móp méo trước mặt, đựng đầy những đồng tiền lẻ. Chỉ thế cũng đủ để biết ông ấy làm nghề gì. Làn da ông có màu như màu đồng cổ, nhăn nheo. Khuôn mặt gầy, hốc hác, đôi mắt trũng sâu. Trên cằm lún phún những râu. Mái tóc ông dài lòa xòa che hết cả trán, màu trắng đen xen kẽ. Trên người ông mặc bộ trang phục không rách tả tơi, không rõ màu sắc ban đầu. Đôi chân trần nứt nẻ, dẫm trực tiếp xuống nền đất. Cạnh ông, còn có một chiếc túi vải cũ sờn màu, đựng đủ thứ đồ lỉnh kỉnh. Điều khiến em thực sự bất ngờ, chính là đôi tay của ông. Từ phần khuỷu tay đổ xuống, nguyên bàn tay của ông quặp vào bên trong, không thể cử động bình thường được. Có lẽ chính vì như thế, nên ông mới trở nên khốn khổ đến như vậy.

Giữa dòng người tấp nập ngược xuôi vui chơi trên bờ hồ, với những bộ trang phục sạch sẽ, xinh đẹp. Một người đàn ông khốn khổ ngồi trên bệ đá khiến em thương xót không thôi. Chỉ tưởng tượng những ngày qua ông đã sống bất hạnh như thế nào là em đã buồn đến muốn khóc. Suy nghĩ một hồi, em đã mở túi của mình ra, bên trong có một hộp sữa, một túi bánh và hai trăm nghìn đồng tiền bà nội thưởng cho em vì đã đạt kết quả cao trong kì thi hùng biện cấp thành phố. Lúc cầm số tiền ấy, em đã nghĩ ngay sẽ ăn gì, mua gì khi theo mẹ lên bờ hồ chơi. Nhưng nhìn ông lão, những đắn đo trong em biến mất ngay. Trước sự ngạc nhiên của ông, em để sữa bánh, và tiền vào chiếc hộp. Rồi cúi chào ông, chạy vội về cửa hàng chờ mẹ tiếp. Em biết, những thứ ấy sẽ không giúp được gì nhiều cho ông, nhưng đó là tất cả những gì em có thể làm rồi.

Lúc mẹ quay lại, em có kể cho mẹ nghe điều mình vừa làm, mẹ rất vui và đã hôn em một cái thật to. Mẹ bảo em dẫn lại chỗ ông, để giúp ông thêm một chút nhưng lúc này ông đã đi đâu mất rồi. Trở về nhà, lòng em cứ có cái gì đó nặng nề, khó chịu. Có lẽ bởi hình ảnh người đàn ông tội nghiệp ấy vẫn còn quẩn quanh mãi trong đầu của em.

Tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mẫu 2

Chủ nhật vừa rồi em được bố mẹ cho đi chơi ở công viên nước. Ở đó có rất nhiều trò chơi hấp dẫn, và em còn được làm quen với nhiều người bạn mới nữa. Trong đó, em đặc biệt ấn tượng với một cậu bé bán hàng rong, vì cậu ấy là một người có đôi tay không giống người bình thường.

Lúc ấy, khi em đang ngồi trên ghế chờ bố mẹ mua vé, thì cậu bé ấy ngập ngừng tiến lại, giơ ra một chiếc rổ con treo trước ngực, bên trong đựng đầy những chiếc kẹo nhỏ xinh nhiều màu sắc. Em nhận ra ngay đây là một cậu bé bán hàng rong. Nhìn cậu còn nhỏ, mà đã phải đi bán hàng phụ bố mẹ, em liền xin mẹ tiền để mua kẹo giúp cậu. Khi cậu đưa kẹo cho em, em mới nhận ra sự khác thường ở bàn tay của cậu. Đó là một bàn tay mà phần bàn tay quặp vào bên trong, các ngón tay di chuyển một cách khó khăn vì khớp rất cứng. Nhìn cậu ấy cố gắng lấy thỏi kẹo và đưa cho em, bỗng nhiên em cảm thấy lòng mình nhói lại. Lúc này, em mới quan sát cậu ấy thật kĩ. Cậu ấy nhỏ và gầy quá, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng và gió. Trên khuôn mặt hốc hác là đôi mắt đen láy, trong sáng và ngây thơ. Nhận ra cái nhìn chăm chú của em, cậu bé vội thu bàn tay của mình vào trong chiếc áo rộng thùng thình, đầu cúi xuống đầy ái ngại. Thấy vậy, em lại càng thương cậu bé hơn. Em vội lục xuống túi, lấy hết phần tiền còn lại của mình dúi vào tay cậu. Em còn cố ý nắm lấy bàn tay của cậu bé để cậu ấy hiểu rằng em không hề có ý sợ hãi hay chán ghét gì cả. Thế nhưng, thật ngạc nhiên, cậu ấy liên tục lắc đầu và dúi tiền trả em, nghẹn ngào nói rằng:

- Em không lấy đâu, em đi bán hàng chứ không phải ăn xin. Em có thể tự kiếm tiền bằng công sức của mình.

Nghe đến đây, em càng thêm khâm phục cậu bé. Thế là, em đã dùng số tiền đó để mua thật nhiều những chiếc kẹo. Lúc này, cậu bé mới đồng ý cầm tiền.

Khi cậu bé rời đi rất xa rồi, em vẫn mãi nhìn theo. Hình ảnh một cậu bé có đôi bàn tay tật nguyền nhưng vẫn giữ cho mình một trái tim và nghị lực sống khiến em vô cùng nể phục. Cầm những chiếc kẹo ngọt trên tay, em tự nhủ sẽ không ham chơi và lười biếng nữa. Em sẽ sống thật chăm chỉ, cố gắng hết mình để không phụ những gì bố mẹ đã kì vọng.

>> Xem thêm: Từ bài Lao xao của Duy Khán, em hãy tả lại khu vườn trong một buổi sáng đẹp trời

Tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mẫu 3

Trong cuộc sống của chúng ta ngày nay, có không ít người có hoàn cảnh khó khăn và éo le. Đặc biệt là những chiến sĩ đã bị nhiễm chất độc màu da cam khi tham gia kháng chiến bảo vệ Tổ quốc. Nhưng đáng thương thay, chất độc quái ác đó không chỉ làm những người lính bị nhiễm mà còn đời sau của họ cũng bị di truyền,... Một lần, em đã được xem trên truyền hình một câu chuyện về gia đình có người bố bị nhiễm chất độc màu da cam. Câu chuyện đã để lại trong em nỗi xúc động sâu xa.

Một gia đình nông dân nghèo có người chồng bị nhiễm chất độc màu da cam. Họ sinh được ba cậu con trai có hình dạng khác thường. Người chồng nguyên là chiến sĩ đã tham gia chiến đấu để giữ nền độc lập cho nước nhà và trở về quê khi chiến tranh kết thúc. Người chồng này yếu ớt, người gầy xạm, chỉ có thể ngồi ở nhà trông con và nương tựa vào người vợ mà thôi.

Nhà có ba cậu con trai thì cậu thứ nhất lúc nào cũng ngửa mặt lên trời mà cười, mồm miệng méo xệch, nước bọt trào ra, không những thế đôi vai của cậu còn bị lệch một bên nên một cánh tay lúc nào cũng lòng thòng. Trông đến khổ! Có lẽ cũng bởi vậy mà khi mặc áo, cậu ta có cảm giác khó chịu và xé rách áo. Đến cậu thứ hai thì béo ục ịch nhưng lại rất lùn nên mỗi bước đi của cậu chậm chạp. Cậu ta còn có đôi mắt to, cái đầu to, nhìn rất xấu. Cuối cùng là cậu út. Cậu này rất thương mẹ nhưng lại giúp mẹ lúc được, lúc không. Bởi cậu bị mắc căn bệnh động kinh nên cậu có thể bị ngất bất cứ lúc nào trong từng giờ, từng ngày.

Thật khổ sở cho hai vợ chồng này: Có ba cậu con trai hình dạng khác thường đã không giúp được gì nay chúng còn phá đồ đạc trong nhà. Nhà của gia đình này bụi bặm, có con ngõ nhỏ trước nhà cũng toàn những đống gạch ngổn ngang, cùng những cành cây bề bộn. Khi xem thì em còn được biết: Cứ mỗi lần hai vợ chồng cố gắng thu dọn ngăn nắp thì những đứa con lại phá tanh bành. Cậu con trai đầu lúc nào cũng chơi ngoài vườn, lúc thì dùng những viên gạch để xếp từng đống, lúc lại dùng những cành cây để chơi trò trận giả. Có những lúc các cậu còn vật nhau ngoài vườn hay dùng que đánh nhau, đến bố mẹ cũng không ngăn được, mỗi lần ngăn là các cậu lại dùng gạch đánh bố mẹ như người không có trí khôn...

Người bố thì yếu, không làm được việc gì nên người mẹ phải gánh vác tất cả những công việc nhà nông, đã thế ban đêm lại phải làm thêm bánh để mang ra chợ bán buổi sáng. Với số tiền ít ỏi nhận được cũng chỉ đong được gạo đủ cho một đến hai bữa cơm để chia đều cho bố con. Có những lúc người bố còn không được ăn vì thương các con. Nhiều lúc những đứa con lên cơn, chúng còn đuổi đánh bố mẹ. Người bố cũng có một chút tiền trợ cấp thương binh, nhưng số tiền ít ỏi đó chỉ đủ mua thuốc khi phải vào bệnh viện. Cuộc sống kham khổ cứ thế trôi đi từng ngày, từng ngày một mà không biết bao giờ sẽ kết thúc. Gia đình đã nghèo nhưng ba cậu con trai mỗi khi lên cơn lại luôn phá phách nên cuộc sống càng trở nên khó khăn.

Qua câu chuyện trên, em muốn nói với mọi người rằng: Hãy cùng nhau chung sức giúp đỡ những người bị nhiễm chất độc màu da cam vượt qua cuộc sống khốn khổ. Chất độc quái ác đó đã phá hoại thiên nhiên, môi trường mà không những thế nó còn để lại rất nhiều di chứng cho con người từ đời này sang đời khác. Chúng ta hãy lên án bọn đế quốc Mĩ, lên án chiến tranh và hãy ngăn chặn để chiến tranh sẽ không bao giờ xảy ra với cả thế giới.

Tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mẫu 4

Mỗi lần theo mẹ ra chợ mua hàng, là em lại có dịp quan sát một cậu bé có hình dạng và hoạt động rất kì lạ. Khiến cho em có một ấn tượng rất sâu sắc. Chắc các bạn và các thầy cô cũng thắc mắc, người bạn nhỏ ấy có đặc điểm gì khiền em phải chú ý như vậy. Sau đây, em xin tả lại cho cô và các bạn cùng nghe.

Cậu bé tên là Minh, nhà Minh nghèo lắm. Có lần em nghe các bác trong chợ kể rằng ba má cậu mất sớm, để lại hai chị em Minh non nớt đương đầu với sóng gió của cuộc đời. Do nhà nghèo, nên chị Minh phải đi làm thuê làm mướn suốt ngày, còn Minh thì phải đi bán rong trong chợ các đồ linh tinh như bàn chải, lược, đồ móc chìa khoá để nuôi sống bản thân. Tóc cậu rậm rạp, có lẽ vì nhà nghèo nên cậu không thể đi cắt tóc được. Cậu có khuôn mặt hình chữ điền dính đầy bụi bẩn vì cậu phải lăn lộn khắp nơi để kiếm ăn nhưng ẩn sau lớp bụi bẩn đấy, em tin chắc là một tấm lòng nhân hậu. Cậu có chiếc mũi dọc dừa trông chẳng hợp với khuôn mặt của mình tí nào. Ẩn sau đôi môi tái nhợt vì bệnh tật là hàm răng khểnh và trắng ngà. Đã vậy, ông trời còn nỡ để Minh mang một dị tật khủng khiếp. Hai tay cậu bị bại liệt không giống như người bình thường khiến cậu cầm nắm rất khó khăn. Vì vậy mà chị Minh phải quàng sẵn đồ đạc lên người Minh để cậu có thể bán. Cũng chính vì điểm này mà tất cả lũ nhóc trong chợ đều gọi Minh với một cái tên trêu chọc là Minh cùi. Mỗi lần như vậy, Minh vừa khóc vừa giận dữ xua các bạn kia ra, nhưng vì bị tật nên chẳng những không xua được mà còn bị té lên té xuống khiến đám nhóc vô lương tâm kia cười vỡ cả bụng. Em vội vã chạy đến đỡ Minh dậy. Thế là Minh kết thân với em vì em là người bạn duy nhất không trêu chọc Minh. Trong chỉ vài phút tiếp cận. Em đã phát hiện ra rằng: Tuy xấu xí, nhưng cậu vẫn mang trong mình cái hồn nhiên, trong sáng của tuổi thơ. Thỉnh thoảng, cậu chạy theo một chú bướm vàng với một bộ dạng rất vui vẻ, yêu đời. Cậu chăm chỉ thật. Từ khi chợ họp đến giờ, cậu vẫn cứ đứng ở trước cửa mời gọi mọi người mua hàng. Cậu tuy nghèo nhưng cũng có lòng tự trọng rất cao. Có lần, một bác đi mua rau ngang qua, thấy cậu bé tội nghiệp, bác cho cậu năm nghìn và nói: "Ta tặng cho cháu đấy, ta không lấy hàng gì đâu" Thế mà Minh không nhận, nằng nặc xin bác phải mua một món gì đó mới thôi. Minh nói với Bác nọ: "Đói cho sạch, rách cho thơm bác ạ. Cháu không phải ăn mày. Cháu muốn sống bằng sức lao động của mình". Minh tuy nghèo nhưng rất ham học dù điều kiện gia đình không cho phép. Trong lúc đi bán, lâu lâu, Minh lại lấy cuốn sách của chị cậu cho ra đọc. Hỏi thăm mới được biết là tối nào, chị Minh cũng dạy Minh học chữ. Vì bị bại liệt hai tay nên cậu phải dùng hai ngón chân để cầm bút. Tuy vậy chữ cậu lại rất đẹp. Thật là tài tình phải không các bạn. Minh còn có biệt tài vẽ chân dung bằng chân rất điêu luyện. Những người khách qua đường thỉnh thoảng lại tò mò muốn xem Minh vẽ, thế là cậu dùng hai ngòn chân nhỏ bé của mình kẹp lấy bút rồi ngả người ra sau chuẩn bị tư thế. Như một phép thuật kì diệu, những đường nét nghệ thuật bắt đầu hiện ra. Khi bức tranh đã hoàn thành ai cũng tấm tắc khen đẹp. Nét đẹp ấy không những từ bức chân dung Minh vẽ mà còn là từ lòng quyết tâm, ý chí phấn đấu đi lên của Minh đấy. Tuy khó khăn, nhưng Minh không hề nản chí làm em rất nể phục. Cậu làm em nhớ đến hình ảnh thầy Nguyễn Ngọc Kí người đã dùng hai ngón chân tập viết, đã nổi tiếng trong cả nước. Trời đã gần trưa, mẹ đã mua hàng xong và ra đón em. Vừa lúc ấy, chị của Minh tất tả chạy bộ đến mang cơm cho Minh. Trông thấy em đang nói chuyện với Minh, chị nói: "Chào em, em là bạn của Minh à". Em tươi cười gật đầu. Chị quay sang đút cơm cho Minh ăn, thấy Minh phải cố gắng lắm mới ăn được từng muỗng cơm và người chị thương em chốc chốc lại chảy nước mắt làm em rất cảm động. Nghe em kể về Minh, mẹ em sực nhớ về Bác Tư người làm trong một ngôi nhà tình thương của một tổ chức nhân đạo. Mẹ em chạy đến nói với chị của Minh. Hai chị em mừng đến phát khóc. Cuối cùng chị em Minh đã được đón về một mái ấm tình thương để được che chở, đùm bọc và dạy dỗ nên người

Nhìn hoàn cảnh của Minh, một cậu bé mồ côi, tật nguyền. Em cảm thấy mình rất may mắn được sống đầy đủ và êm ấm trong vòng tay thương yêu của cha mẹ và ông bà. Em quyết tâm học thật giỏi để sau này lớn lên trở thành người tài, làm cho đất nước ngày càng giàu mạnh hơn. Em sẽ thành lập nhiều tổ chức từ thiện để góp phần xoa dịu các nỗi đau của những mảnh đời bất hạnh như chị em Minh.

Tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mẫu 5

Sáng chủ nhật vừa qua, em được ba chở đi chơi từ cảng Sài Gòn qua khu lưu niệm Nhà Rồng, sang vườn hoa trước cửa ủy ban nhân dân thành phố. Xung quanh tượng đài Bác Hồ, rất đông các bạn thiếu nhi trạc tuổi em đang tung tăng dạo chơi cùng cha mẹ. Hàng trăm trái bóng đủ màu sắc bay lượn trong nắng sớm lung linh trông thật là vui mắt. Lát sau, ba đưa em đến nhà sách Xuân Thu trên đường Đồng Khởi đề mua bộ truyện Harry Potter. Từ xa, em đã nhìn thấy một nhóm người đang sôi nổi bàn tán về một điều gì đó. Đến gần, em không thể tin vào điều đang xảy ra trước mắt: Một hoạ sĩ đang vẽ tranh bằng bàn chân phải.

Đó là một người đàn ông tật nguyền. Nhìn anh, người ta rất khó đoán tuổi vì gương mặt sạm nắng đầy những vết nhăn khắc khổ trái ngược hẳn với đôi mắt đen sáng và nụ cười hồn nhiên như nụ cười trẻ thơ. Em đoán anh khoảng hơn ba mươi tuổi. Ấy vậy nhưng thân hình còm cõi của anh không bằng đứa bé lên mười.

Anh mặc bộ quần áo màu xanh đã cũ. Hai ống tay áo rũ xuống lòng thòng, che kín đôi cánh tay bị liệt. Tất cả "xưởng vẽ" của người hoạ sĩ ấy nằm gọn trong một miếng nilông trải trên mặt đất. Hàng chục bức tranh bày la liệt trước mặt: Hoa và chim, hồ cá cảnh với những chú cá vàng lộng lẫy đang tung tăng bơi lượn, bầu trời xanh thẳm và cánh diều trắng chấp chới bay, đồng lúa xanh trải rộng tới chân trời làm nền cho chú bé ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thổi sáo... Mọi người xúm quanh anh xem tranh và đặc biệt là xem anh vẽ. Anh quặp chặt cây bút lông vào giữa ngón chân cái và ngón thứ hai của bàn chân phải. Khay màu nước đề bên cạnh. Bàn chân trái giữ chặt tờ giấy. Bàn chân phải làm việc nhanh nhẹn, thành thạo như một bàn tay lành lặn. Sau mỗi nét bút, một cánh hoa hiện lên. Hoa loa kèn trắng, hoa hồng đỏ, hoa cúc vàng... cắm trong chiếc bình màu men ngọc, đặt trên mặt bàn trải tấm khăn màu tím nhạt. Anh vẽ rất nhanh và pha màu cũng rất khéo. Một bức tranh tĩnh vật đã hoàn thành trước sự trầm trồ thán phục của mọi người.

Ba em gợi chuyện và được anh cho biết là anh từ một tỉnh xa xôi ngoài Bắc vào đây kiếm sống. Anh không muốn nhờ vả, làm phiền người quen mà tự nuôi thân bằng công sức, tài năng của chính mình. Em thật sự xúc động khi nghe anh nói là để vẽ được như ngày hôm nay, anh đã phải trải qua hơn mười năm trời khổ luyện.

Thấy em thích bức tranh, ba đã mua tặng cho em. Ở góc bức tranh, em đọc thấy dòng tên: Nguyễn Quyết Tiến. Có thể đó là tên thật hoặc cái tên anh tự chọn cho mình. Con người ấy, cái tên ấy đã đọng lại trong em một ấn tượng sâu đậm.

Em treo bức tranh ngay trước bàn học và mỗi lần nhìn nó, em như thấy mình được tiếp thêm nghị lực. Hình ảnh người hoạ sĩ tật nguyền luôn nhắc nhở em rằng hãy biết vượt lên số phận và chiến thắng những gian nan, thử thách trên đường đời.

Tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mẫu 6

Chủ đề đánh giặc cứu nước, giành thắng lợi là chủ đề lớn, xuyên suốt trong dòng văn học Việt Nam nói chung và văn học dân gian Việt Nam nói riêng. Trong đó, truyền thuyết Thánh Gióng là truyện dân gian thể hiện chủ đề này thật tiêu biểu và độc đáo. Truyện kể về ý thức và sức mạnh đánh giặc có từ rất sớm của dân tộc ta. Hình tượng Thánh Gióng hiện lên với nhiều chi tiết nghệ thuật hay và để lại trong em những ấn tượng sâu sắc. Không những thế, truyện Thánh Gióng còn chứa đựng những chi tiết thật hoang đường, kỳ ảo. Ban đầu là mẹ của Thánh Gióng đi ra đồng, ướm thử chân mình vào một dấu chân rất to lớn, rồi sau đó về nhà bà mang thai, mười hai tháng sau sinh ra một cậu bé. Có ai lại mang thai tới mười hai tháng bao giờ? Điều này cũng chính là dấu hiệu báo cho ta có thể biết trước sự lạ lùng về chú bé. Quả đúng như vậy, chú bé được sinh ra khôi ngô, tuấn tú nhưng lạ thay, lên ba tuổi mà vẫn không biết đi, đứng, nói, cười; đạt đâu thì nằm đó. Thật khác hẳn với những em bé bình thường. Chú bé này thật khác lạ khiến mọi người ai cũng cảm động và lo lắng cho chú. Nhưng khi có giặc Ân kéo đến xâm phạm bờ cõi Văn Lang, chú bé liền cất tiếng nói. Và tiếng nói đầu tiên của chú bé lên ba là tiếng nói đòi đánh giặc. Chú bé đã bật ra tiếng nói kịp thời, tiếng nói cất lên khi nghe thấy tiếng rao của sứ giả đi tìm người hiền tài cứu nước. Tiếng rao của sứ giả ờ đây chính là lời hiệu triệu của Vua Hùng, là tiếng gọi của non sông đất nước khi Tổ Quốc lâm nguy. Chi tiết này làm em thật cảm động. Chú là người yêu quê hương đất nước tha thiết. Lòng yêu quê hương đất nước tha thiết đã giúp chú bé mới ba tuổi không nói, không cười lớn nhanh như thổi, vươn vai một cái bỗng trở thành một tráng sĩ oai phong lẫm liệt với ý chí quật cường có thể dời non, lấp biển. Thánh Gióng là một biểu tượng của muôn người gộp sức, cùng nhau chống giặc ngoại xâm.

​Chú bé Gióng đã có mặt kịp thời khi đất nước lâm nguy đã dẹp tan quân giặc. Ngựa phun ra lửa, roi sắt thần kì quật tan quân thù. Khi roi gãy thì nhổ tre đánh giặc. Thật sung sướng và tự hào biết bao khi Tổ Quốc ta có được một vị anh hùng như Thánh Gióng. Ta càng tự hào hơn khi Thánh Gióng đánh giặc xong không hề đợi vua ban thưởng mà một mình một ngựa từ từ bay lên trời. Đây là một chi tiết hoang đường, kì ảo nhưng lại có ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Sự ra đi kì lạ của Thánh Gióng rất phù hợp với ý nguyện nhân dân, nên nó có một sức sống trường tồn trong lòng nhân dân như một nét đẹp rực rỡ, trong sáng nhất của người anh hùng chống giặc. “Cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời” – thật là kì ảo, nhưng thật nhẹ nhàng, ung dung. Người con yêu nước ấy đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đánh giặc cứu nước của mình, và đã ra đi một cách vô tư, thanh thản, không hề màng tới công danh địa vị cho riêng mình. Áo giáp sắt nhân dân làm cho để đánh giặc, khi đánh tan giặc rồi, trả lại cho dân để bay về trời. Điều đó cho em thấy ở hình tượng Thánh Gióng- trong con người của chàng chỉ có yêu nước và cứu nước – tất cả đều cao đẹp, trong sáng như gương, không một chút gợn nào. Phải chăng đó cũng chính là gương mặt của nhân dân ta được kết tinh trong người Thánh Gióng, ý chí phục vụ thật là vô tư , lớn lao và gương mẫu. Công lao to lớn ấy đã được nhà vua phong làm Phù Đổng Thiên Vương, nhân dân muôn đời ghi nhớ. Thánh Gióng đánh giặc đâu phải là đơn phương độc mã. Thử hỏi rằng nếu không có cơm gạo… của dân làng, của nhà vua thì Thánh Gióng làm được những gì? Công lao của Thánh Gióng cũng có một phần của nhân dân lao động góp sức tạo lên. Thánh Gióng chính là sự tượng trưng cho sự lớn mạnh của đất nước ta, dân tộc ta.

Khép trang sách lại mà hình tượng Thánh Gióng vẫn đọng mãi trong tâm trí em – một hình tượng nghệ thuật dân gian tuyệt đẹp, tràn đầy tư tưởng yêu nước, căm thù giặc và ý chí quyết thắng. Quả là không có hình tượng nào sánh kịp.

Tả một nhân vật có hành động và ngoại hình khác thường mẫu 7

Những truyện kể như: “Thạch Sanh”, “Thánh Gióng”,... đã để lại trong em ấn tượng rất đẹp về người dũng sĩ. Em thường tưởng tượng về hình ảnh các anh, đặc biệt là về người anh hùng Thánh Gióng.

Đó là những chàng trai còn trẻ, thân hình rắn rỏi, mạnh mẽ. Ngày thường, khi giúp đỡ gia đình, các anh ăn mặc không khác người bình thường, cũng đóng khố, cởi trần để làm ruộng, đốn củi. Làn da đỏ như đồng thau; những lúc cày cuốc, bắp chân, bắp tay nổi lên cuồn cuộn. Trên gương mặt luôn nở nụ cười tươi còn thánh thót bao giọt mồ hôi nóng hổi. Vậy mà khi ra trận, nhìn các anh dũng sĩ thật oai hùng! Các anh mặc quần áo giáp sắt, đội mũ sắt phủ kín từ đỉnh dầu đến gót chân, vững vàng như một pho tượng sắt.

Dáng vẻ lực lưỡng, mạnh mẽ càng khiến các anh giống các thiên thần: Khi xung trận, anh rạp người trên mình ngựa. Những tiếng hét xung trận vang rền của anh khiến quân thù khiếp sợ, sự dũng mãnh của anh khiến cho chúng kinh hoàng.

Giặc tan, anh dũng sĩ lại trở về với đồng quê. Bắp thịt nổi cuồn cuộn và những giọt mồ hôi thánh thót lại vương trên luống cày.

Hình ảnh những chàng dũng sĩ mạnh khỏe, tốt bụng là những hình ảnh đẹp đẽ trong kí ức tuổi thơ của em. Em luôn nhớ mãi đến những hình ảnh đó để học tập, rèn luyện tốt hơn với mong muốn sẽ được mọi người yêu mến như các chàng dũng sĩ ấy.

Đề thi học kì 2 lớp 6 có đáp án

Đề thi giữa kì 2 lớp 6

Đề thi giữa kì 2 lớp 6 được tải nhiều:

Đề thi giữa kì 2 lớp 6 năm 2021:

-------------------------------------------------------------

Bài viết số 7 lớp 6 đề 1, 2, 3

Bài tiếp theo: Phát biểu cảm nghĩ bài Cầu Long Biên - Chứng nhân lịch sử

Như vậy là VnDoc đã giúp các bạn hoàn thành bài viết số 7 lớp 6 đề 4 cùng các đề 1, 2, 3. Ngoài ra, chúng tôi còn có lời giải bài tập Toán 6soạn văn 6, mời các bạn tham khảo:

Đánh giá bài viết
405 56.287
0 Bình luận
Sắp xếp theo
Ngữ văn lớp 6 Kết nối tri thức Xem thêm