Kể lại câu chuyện ba lưỡi rìu bằng lời của chàng tiều phu lớp 5
Kể chuyện Ba lưỡi rìu bằng lời của chàng tiều phu lớp 5
Kể lại câu chuyện ba lưỡi rìu bằng lời của chàng tiều phu Ngắn nhất
Tôi là một chàng tiều phu được rất nhiều người yêu mến. Bởi tôi đã giúp đỡ rất nhiều người dân trong làng mình vượt qua khó khăn. Câu chuyện đó diễn ra vào hồi năm trước.
Hôm đó, tôi lên rừng đốn củi như thường lệ, thì vô tình làm rơi lưỡi rìu xuống sông. Khi tôi đang hoảng hốt chưa tìm ra cách lấy lại lưỡi rìu, thì đã có một ông cụ xuất hiện. Ông ấy hứa sẽ giúp tôi tìm lại lưỡi rìu của mình rồi lặn ngay xuống dòng nước. Lần thứ nhất, ông ấy vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng, lần thứ hai thì vớt lên một lưỡi rìu bằng bạc. Lần nào tôi cũng nói với ông chúng không phải lưỡi rìu của tôi. Đến lần thứ ba, ông vớt lên một lưỡi rìu bằng sắt đã cũ nhưng được mài sáng bóng. Thấy nó, tôi mừng rỡ xin được nhận lại. Tôi cũng rất cảm ơn ông lão vì đã giúp tôi tìm lại lưỡi rìu của mình. Ngờ đâu, ông ấy chính là thần của dòng sông này. Để thưởng cho sự trung thực của tôi, ông đã tặng cho tôi hai lưỡi rìu vàng và bạc. Tôi chưa kịp từ chối thì ông ấy liền biến mất trong làn khói trắng. Chiều đó, tôi đem hai lưỡi rìu vàng, bạc về làng, đổi thành tiền rồi phân phát hết cho bà con. Tôi chỉ giữ lại một phần nhỏ để trang trải cuộc sống và mua một lưỡi rìu mới. Sau đó tiếp tục cuộc sống tiều phu của mình.
Từ đó đến nay đã hơn một năm trôi qua, tôi vẫn luôn vui vẻ với lựa chọn của bản thân. Bởi việc giúp đỡ người khác đem đến cho tôi niềm vui và hạnh phúc mà chẳng tiền bạc nào làm được.
Kể lại câu chuyện ba lưỡi rìu bằng lời của chàng tiều phu - Mẫu 1
Tôi là một người tiều phu nghèo sống ở bìa rừng. Bố mẹ của tôi qua đời từ rất sớm, nên một mình tôi lên rừng đốn củi kiếm sống qua ngày. Dù rất cố gắng nỗ lực, nhưng tôi luôn sống trong cảnh nghèo khó và thiếu thốn, ăn bữa nay lo bữa mai. Thứ quý giá nhất mà tôi có được, chính là lưỡi rìu bằng sắt mà cha để lại cho trước khi qua đời.
Một hôm nọ, tôi đến cạnh bờ sông để đốn củi. Khi tôi đang hăng say, thì lưỡi rìu bất ngờ tuột ra, rơi tõm xuống sông. Nước sông lúc ấy chảy xiết lắm, lòng sông thì rất sâu, mà tôi lại chẳng biết bơi. Nhưng lưỡi rìu đó là lại là thứ duy nhất giúp tôi kiếm sống nên cũng chẳng thể bỏ mặc được. Vì vậy mà tôi cứ loay hoay mãi ở bên bờ sông. Đúng lúc tôi đang đau khổ và tuyệt vọng, thì có một ông lão kì lạ xuất hiện giữa dòng nước. Ông ấy tự xưng là thần sông và hỏi tôi tại sao cứ ngồi nhìn mãi xuống dòng nước. Nghe vậy, tôi liền giải thích hoàn cảnh của mình cho thần nghe. Sau khi nghe xong, thần mỉm cười và hứa sẽ giúp tôi tìm lại lưỡi rìu. Nói rồi, thần sông biến mất trong làn nước mênh mông.
Một lát sau, thần xuất hiện với một lưỡi rìu bằng vàng tỏa sáng lấp lánh trên tay. Lưỡi rìu đó được đúc ra từ vàng nguyên khối, thật đúng là một vật báu có giá trị to lớn. Sau đó, thần sông đưa lưỡi rìu cho tôi xem và hỏi đó có phải lưỡi rìu tôi đã làm rơi không. Tất nhiên là không phải. Một người tiều phu nghèo như tôi thì làm sao có lưỡi rìu bằng vàng được. Thế là tôi lắc đầu từ chối. Thần sông có vẻ rất ngạc nhiên trước câu trả lời đó của tôi. Và rồi, thần lại bảo tôi ngồi chờ và biến mất trong làn nước thêm lần nữa. Chừng năm phút sau, thần sông lại xuất hiện với một lưỡi rìu bằng bạc rất đẹp trong tay. Thần vẫn đưa lưỡi rìu cho tôi để kiểm tra, nhưng tôi vẫn một lòng từ chối, bởi tôi biết đó không phải là đồ vật của mình. Lần này, thần sông chững lại nhìn tôi chăm chú, rồi một lần nữa nhảy xuống lòng sông. Vài phút sau ông xuất hiện với một lười rìu bằng sắt cũ kĩ, có phần lưỡi được mài nhẵn. Nhìn thấy nó, tôi lập tức vui sướng nhảy cẫng lên, vì đó chính là lưỡi rìu mà tôi đã đánh rơi. Thấy phản ứng đó của tôi, thần sông gật đầu vui mừng, rồi làm phép cho lưỡi rìu bay lên cao, hạ cánh vào tay của tôi. Nhận lấy lưỡi rìu, tôi cúi đầu cảm ơn thần sông, rồi mới đem lắp nó vào cán rìu. Lần này, tôi cẩn thận chêm thêm các mảnh gỗ nhỏ để lưỡi rìu bám vào cán chắc chắn hơn. Xong xuôi, tôi cúi chào tạm biệt thần sông để tiếp tục đi đốn củi. Đúng lúc đó, thần gọi tôi lại rồi hóa phép cho hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc xuất hiện bên chân tôi. Khi tôi đang ngỡ ngàng, thì thần giải thích rằng đó là phần thưởng cho tấm lòng trung thực của tôi. Nói rồi, thần biến mất trong làn sương trắng, để lại tôi đứng một mình bên bờ sông.
Sau sự kiện đó, tôi mang hai lưỡi rìu vàng và bạc về nhà, đem bán lấy tiền, rồi chia cho người dân nghèo trong vùng. Tôi chỉ giữ lại cho bản thân một ít tiền để sửa lại mái nhà đã bị dột. Rồi lại bắt đầu những chuỗi ngày làm việc chăm chỉ, vất vả như trước đây.
Kể lại câu chuyện ba lưỡi rìu bằng lời của chàng tiều phu - Mẫu 2
Tên tôi là Khang, vốn làm nghề tiều phu. Bố mẹ mất sớm, tôi sống thui thủi một mình trong một căn lều dựng tạm nơi bìa rừng. Cuộc sống của tôi cứ êm đềm trôi qua cho đến một ngày tôi gặp một sự lạ kì.
Hôm ấy, cũng như mọi khi, tôi vác rìu vào rừng đốn củi. Không hiểu tay chân vụng về thế nào, tôi làm rơi rìu xuống con sông gần đó. Nước sâu, sông rộng, khó lòng lấy lại được rìu. Mà đó lại là kế sinh nhai duy nhất. Tôi buồn lắm! Ngày mai, ngày kia … và những ngày sau nữa tôi lấy gì mà kiếm củi nuôi thân đây? Càng nghĩ nước mắt tôi càng tuôn nhiều, chảy dài trên khuôn mặt đen xạm của tôi. Đúng lúc đó, một cụ già râu tóc bạc phơ xuất hiện trước mặt tôi. Trông cụ thật hiền lành và phúc hậu với vầng trán cao, khuôn mặt hồng hào. Ôn tồn cụ hỏi:
- Có chuyện gì mà con khóc thảm thiết vậy?
Tôi bèn thật thà kể đầu đuôi mọi chuyện cho ông lão nghe. Nghe xong, ông lão cười và hứa sẽ tìm lại chiếc rìu cho tôi. Tôi vui lắm!
Nói rồi, ông lão lặn ngay xuống sông. Chỉ một lát sau ông đã ngoi lên, trên tay cầm một lưỡi rìu bằng vàng sáng lấp lánh. Ông giơ rìu lên hỏi tôi:
- Đây có phải rìu của cháu không?
Dù chiếc rìu đó rất đẹp và có giá trị nhưng không phải rìu của mình thì đừng có lấy. Tôi vội trả lời:
- Không! Đó không phải cây rìu của cháu đâu ông ạ!
Nghe tôi nói xong, ông cụ lại lặn xuống sông một lần nữa. Lần này khi ngoi lên ông cụ cầm trên tay cầm một lưỡi rìu bằng bạc trông rất thích mắt. Cụ vẫn hỏi như cũ:
- Đây có phải rìu của cháu không?
Tôi không ngần ngại mà từ chối ngay:
- Thưa ông, cái này cũng không phải rìu của cháu.
Không nản, ông cụ lại tiếp tục lặn xuống sông lần nữa. Một lát sau, ông ngoi lên khỏi mặt nước với chiếc rìu bằng sắt hết sức bình thường, cán rìu nhìn còn hơi cũ. Nhưng đó chính là chiếc rìu của tôi. Sung sướng tôi reo to:
- Đây mới chính là rìu của cháu ông ạ!
Nghe vậy, ông lão đưa lại rìu cho tôi và nói. Cháu quả là một changhf trai thật thà, nghèo nhưng không tham lam. Cháu xứng đáng được thưởng. Ta tặng cho cháu cả ba lưỡi rìu này. Nói xong, ông lão vụt biến mất. Tôi biết mình gặp tiên nên chắp tay cảm tạ rồi về nhà. Nhờ ba chiếc rìu đó, tôi có cuộc sống ấm no và hạnh phúc trọn đời.
Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em biết theo lời một nhân vật trong truyện đó
>> HS tham khảo các bài văn hay tại đây Kể sáng tạo một câu chuyện mà em thích (đóng vai một nhân vật trong câu chuyện)
- Em hãy đóng vai cô chủ tiệm tạp hoá, kể lại một đoạn trong bài đọc Cậu bé và con heo đất
- Kể sáng tạo một đoạn câu chuyện Hoa trạng nguyên bằng cách bổ sung một số câu tả cảnh hoặc nêu cảm nghĩ của nhân vật
- Kể sáng tạo một đoạn câu chuyện Những chấm nhỏ mà không nhỏ bằng cách bổ sung một số câu tả tấm bản đồ hoặc nêu cảm nghĩ của nhân vật
- Thay đổi cách mở đầu câu chuyện trong bài đọc Những chấm mà không nhỏ
- Chọn một bài đọc mà em đã học ở lớp 5 và thay đổi cách kết thúc câu chuyện trong bài đọc đó