Tả bà đang kể chuyện cho em nghe lớp 5
Tả bà đang làm việc: Kể chuyện lớp 5
Tả bà đang kể chuyện Ngắn gọn
Hôm qua, bà ngoại sang nhà em chơi và ngủ lại. Thế là em lại được nằm nghe bà kể chuyện trước khi ngủ.
Nằm trong ổ chăn ấm áp, em nằm vào lòng của bà ngoài. Bàn tay bà dịu dàng vuốt tóc mai của em, kéo chăn lên cổ của em cho thật ấm. Sau đó, bà mới từ từ kể chuyện. Bà kể cho em nghe về cái Tết hồi trước, khi mà mẹ của em vẫn còn nhỏ. Lúc kể, ánh mắt của bà nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng về những ngày ấy. Lồng ngực bà rung lên theo từng lời kể. Em nắm lấy tay bà, nằm im nghe chuyện. Theo tiếng kể trầm ấm của bà, em tưởng tượng ra một ngôi nhà cấp bốn nhỏ nhưng ấm cúng lắm. Trên tường được treo câu đối đỏ, tờ lịch mới. Trên bàn thì bày khay bánh mứt nhỏ làm bằng gỗ. Bên cạnh có một cành đào nhật tân đang nở tưng bừng. Thỉnh thoảng, bà dừng lại, nhìn vào mắt em, và hỏi em rằng cháu có biết về thứ bà vừa kể không. Đó là những món ăn nay đã ít xuất hiện, là những thủ tục mà bây giờ đã không còn nữa. Thấy em lắc đầu, bà lại khẽ cười rồi cẩn thận giảng giải. Cứ thế, trong vòng tay ấm áp của bà, trong giọng kể dịu dàng của bà, em dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Tuy bây giờ em đã lớn, nhưng em vẫn thích được nghe bà kể chuyện lắm. Không chỉ bởi những câu chuyện của bà thật hay, mà còn bởi vì em muốn được nằm trong vòng tay của bà, được bà xoa đầu, vỗ lưng như khi còn bé xíu.
Tả bà đang kể chuyện Dài
Ngoài tình thương yêu bao la của bố mẹ dành cho, em còn sống và lên trong lời ru êm ái và tình thương của ngoại nữa. Đêm nào, em cũng đi sâu vào giấc ngủ một cách ngon lành bởi những câu chuvện cổ tích thần kì của bà.
Ngoại em năm nay tròn bảy mươi tuổi. Bà có khuôn mặt rất hiền từ, da hơi nhăn nheo, đôi mắt mỏi mòn sâu thẳm vì bà đã hi sinh cả đời cho con, cho cháu. Bà thường an ủi, động viên cháu, cho cháu từng cái bánh, quả cam, kể cho cháu nghe những câu chuyện “Ngày xửa, ngày xưa”.
Mỗi buổi tối ăn cơm xong em thường nằm trong lòng bà trên chiếc võng ngoài hiên nhà nhìn sao trời lấp lánh trong đêm. Em được bà kể chuyện cổ tích. Bà kể rằng: “Ngày xưa có đôi bạn Bê Vàng và Dê Trắng sống bên nhau thân thiết. Năm ấy trời hạn hán rừng cây trơ trọi, ruộng đồng nứt nẻ, mọi người khốn khổ”. Kế đến đây nét mặt bà đượm buồn, dường như bà đang chia sẻ nỗi khổ đau với người trong truyện. Bà kế tiếp: “Tới buổi mai hôm nọ, khí trời oi ả, nóng nực, Bê Vàng thức dậy quyết định ra đi tìm cỏ nuôi bạn. Bê Vàng đi mãi,, đi mãi chẳng thấy cỏ đâu. Thế là Bê Vàng quên đường về”. Nước mắt bà rưng rưng làm em cũng buồn theo thương Bê Vàng quá. Em hỏi:
- Thế rồi sao nữa hả bà?
Thế rồi “Giữa cánh rừng hoang vắng, sợ không gặp lại Dê Trắng, từng giọt nước mắt lăn dài trên má Bò Vàng. Ngày lại qua ngày dê Trắng không thấy bạn trở về nên bèn đi tìm bạn, đi mãi mà không thấy Bò Vàng đâu cả”. Kể đến đây giọng bà như nghẹn lại. Nhìn nét mặt và cử chỉ của bà trong lúc đang kể chuyện em tưởng như bà là một diễn viên đã nhập vai. Ngoài câu chuyện trên, bà còn kể cho em nghe nhiều câu chuyện cổ tích thật thú vị mà em vẫn còn nhớ mãi.
Xa bà, em sẽ nhớ lắm. Em mong bà sống thật lâu đế dạy bảo em những điều hay lẽ phải và kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa.
Tả một người thân đang làm việc
>> HS tham khảo thêm nhiều bài văn mẫu khác cùng chủ đề tại đây Tả một người thân đang làm việc