Đoạn văn nêu suy nghĩ về tình yêu quê hương đất nước lớp 7
Viết đoạn văn nêu suy nghĩ về tình yêu quê hương đất nước lớp 7
Bản quyền tài liệu thuộc về VnDoc, nghiêm cấm các hành vi sao chép với mục đích thương mại.
Đoạn văn suy nghĩ về tình yêu quê hương đất nước - Mẫu 1
Dù đã rời xa quê để lên thành phố sinh sống cũng hơn bốn năm rồi, nhưng trong em hình ảnh quê hương xinh đẹp vẫn hiện lên rõ ràng đến lạ. Đó là vùng quê đẹp như những bức tranh mà người ta vẫn thường ca ngợi. Khắp làng, là một màu xanh xanh trải dài tít tắp. Đó là màu xanh của ruộng lúa, màu xanh của thảm cỏ bên sườn đê, màu xanh của rừng thông phía sau làng. Nhờ thảm xanh tự nhiên ấy, mà không khí lúc nào cũng trong lành, thơm ngọt. Những còn đường làng thường ngoằn ngoèo, chẳng mấy khi thẳng tắp như thành phố. Lòng đường còn nhỏ, chẳng thể có mấy chiếc ô tô đi song song. Nhưng con người ở đây thì thân thiện và phóng khoáng lắm. Thật tự hào biết bao quê hương yêu dấu của em.
Đoạn văn suy nghĩ về tình yêu quê hương đất nước - Mẫu 2
Quê hương của em là thành phố Đồng Hới, một thành phố nằm bên bờ biển. Sau bao năm phát triển, cả thành phố giờ đây đã trở nên hiện đại vô cùng. Những tòa nhà cao tầng, những con đường rộng thênh thang trải dài tít tắp, những cây cầu vượt bắc ngang phố phường, tất cả đều thật là đẹp. Dù hiện đại hóa như vậy, nhưng thành phố vẫn ưu tiên cho những vùng xanh được phát triển. Dọc theo vỉa hè các tuyến phố, là các hàng cây xanh cao lớn, là các bồn hoa xinh xắn. Và ở ngoại ô, là những ruộng đồng, rừng cây. Vẻ đẹp thiên nhiên và vẻ đẹp của đô thị dung hòa vào nhau, tạo nên một Đồng Hới thật đáng sống!
Đoạn văn suy nghĩ về tình yêu quê hương đất nước - Mẫu 3
Em sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển. Ở đây, cuộc sống của mọi người đều gắn liền với nghề chài lưới. Trước sân nhà nào cũng phơi những thúng, những giỏ, những tấm lưới đánh cá. Từ sân nhà, có thể nhìn thẳng ra đại dương mênh mông, nơi những đoàn thuyền ngày ngày chăm chỉ ra khơi làm lụng. Ngoài màu xanh của biển, màu trắng của bãi cát, ở nơi đây còn có những màu xanh của vườn rau và cây ăn quả của những người lao động chăm chỉ. Đức tính cần cù, chịu khó mà bao thế hệ vẫn truyền tay nhau, khiến họ không thể bỏ phí dù chỉ một miếng đất, một khoảnh khắc trong ngày. Ôi, thật yêu thương biết bao nhiêu vùng đất mộc mạc, chân chất này!