Tả một người ở địa phương em sinh sống lớp 5
Viết bài văn Tả một người ở địa phương em sinh sống lớp 5
- Dàn ý Tả một người ở địa phương em sinh sống
- Tả một người ở địa phương em sinh sống Ngắn gọn
- Tả một người ở địa phương em sinh sống - Mẫu 1
- Tả một người ở địa phương em sinh sống - Mẫu 2
- Tả một người ở địa phương em sinh sống - Mẫu 3
- Tả một người ở địa phương em sinh sống - Mẫu 4
- Tả một người ở địa phương em sinh sống - Mẫu 5
Dàn ý Tả một người ở địa phương em sinh sống
>> HS tham khảo các dàn ý chi tiết ở đây Lập dàn ý chi tiết Tả một người ở địa phương em sinh sống
Tả một người ở địa phương em sinh sống Ngắn gọn
Bác Khúc là thợ sửa xe đạp ở đầu ngõ nhà em. Quán sửa xe của bác ấy còn nhiều tuổi hơn cả em nữa.
Gọi là quán sửa xe, nhưng thật ra nó chỉ là một cái lều nhỏ với đủ các dụng cụ nằm trên cái giá sắt cũ. Còn bác Khúc sẽ nằm trên cái võng ở trước cửa quán, chờ có khách thì ngồi dậy làm việc. Bác Khúc là một người đàn ông cũng gần 50 tuổi rồi. Bác có dáng người cao lớn, nhưng gầy gò nên trông rất khắc khổ. Nước da bác ngăm đen, thô ráp. Khuôn mặt bác hằn rõ những nếp nhăn, sâu như những khe rãnh của mặt đồng mùa hạn. Tóc bác đen, dày và hơi xù, ít được cắt tỉa. Đôi mắt bác rất đẹp, sáng ngời như những vì sao. Hai gò má hơi nhô cao, hiện rõ phần hõm má hơi hóp vào. Khuôn miệng bác khá rộng, nhưng thường mím lại, rất ít khi cười. Bác Khúc là người ít nói, bác chỉ làm việc thôi. Vẻ ngoài lầm lì ấy khiến ai mới gặp lần đầu tiên sẽ dễ e dè. Nhưng thật ra bác ấy tốt bụng lắm. Khi được nhờ bơm xe bác chẳng bao giờ lấy tiền. Mấy cô đồng nát hỏng xe, bác cũng sửa miễn phí cho. Có lẽ vì thế, mà bác vẫn luôn nghèo vật chất. Đôi bàn tay to của tác thô ráp, hằn rõ những vết nứt ở đầu ngón tay phải làm việc suốt cả ngày. Những bộ áo quần lao động cũ kĩ dính đầy nhựa đen giặt không sạch được. Nhưng bù lại, bác ấy lại là người giàu tình cảm, được bà con yêu quý.
Trong xóm, mỗi khi có quả chín hay có giỗ, mọi người thường mang đồ ra mời bác Khúc cùng ăn. Đó là tình cảm của bà con láng giềng mà sách vẫn thường hay kể.
Tả một người ở địa phương em sinh sống - Mẫu 1
“Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi..”
Quê hương, chỉ hai tiếng ấy thôi mà thân thương biết mấy! Tất cả những gì của quê hương đã ghi sâu vào trái tim mỗi người con, ghi sâu vào trái tim em. Người dân quê em vùa hiền lành vừa chăm chỉ. Đặc biệt là bác trưởng thôn. Em rất yêu quý và kính trọng bác ấy.
Từ những ngày còn thơ bé, em đã quen với việc nhìn thấy bác khắp làng trên xóm dưới. Em không biết tên đầy đủ của bác, chỉ nghe mọi người gọi bác là bác Rạng. Bác là đồng đội cùng nhập ngũ với bác cả nhà em, năm nay bác đã ngoài năm mươi tuổi. Nhưng bác vẫn còn nhanh nhẹn, khỏe mạnh lắm. Dáng người bác cao và hơi gầy, nước da sạm đen vì sương vì gió của cuộc sống nông thôn. Có lần, bác trao phần thưởng khuyến học ở thôn cho em, em được bắt tay bác. Đôi tay ấy rất to, chai sần và thô ráp. Có lẽ bởi vì những gian nan, vất vả mà bác đã trải qua hơn nửa đời người. Ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy bác chính là khuôn mặt chữ điền chính trực, chất phác. Vầng trán cao đã có nhiều nếp nhăn. Đôi mắt bác vẫn sáng, tinh nhanh và nụ cười luôn thường trực trên môi. Giọng bác trầm ấm, dõng dạc, gặp ai bác cũng không quên chào hỏi, tiếng cười cứ vang lên không ngớt.
Bác hiền lành, thân thiện và rất tốt bụng. Bác là người trưởng thôn mẫu mực nhất. Ngày ngày, bác vẫn luôn dậy sớm, cùng vợ và bà con chăm lo cánh đồng lúa, nông sản trong thôn. Bác không ngại chân lấm tay bùn, lội bì bõm dưới ruộng, làm cỏ, bón phân, cùng trò chuyện với bà con. Nhiều người ở thôn khác nhìn thấy, vô cùng ngạc nhiên. Bác đưa tay lấm bùn, quệt mồ hôi đầm đìa trên trán, cười thoải mái: “Ngày xưa, cụ Hồ dạy, làm cán bộ cũng phải ăn cùng, ngủ cùng, làm cùng với dân. Huống chi cũng là bà con lối xóm, cùng nhau làm việc để giúp đỡ lẫn nhau. Bà con ấm no, tôi cũng vui vẻ”. Câu trả lời của bác khiến ai cũng cảm động. Cuộc sống nhà bác trước kia khó khăn, vất vả nhưng nhiều năm nay đã khá giả hơn rất nhiều rồi. Bác đi học tập về, làm kinh tế giỏi nhưng cũng không ngần ngại chia sẻ kinh nghiệm, dộng viên bà con mạnh dạn làm kinh tế. Rất nhiều hộ gia đình ở thôn em nhờ bác giúp đỡ, hỗ trợ vốn mà vươn lên thoát nghèo.
Đặc biệt, điều mà em ấn tượng và kính trọng nhất ở bác là tấm lòng nhân ái, trân trọng và phát triển tinh thần hiếu học. Bác lập ra một quỹ khuyến học dành riêng cho những bạn nhỏ có thành tích học tập tốt. Đến mùa thi đại học, bác vẫn chỉ mặc bộ quần áo màu xanh bộ đội giản dị, đến những nhà có con sắp thi đại học, động viên và trao cả quà tặng. Bà con được bác động viên, ai cũng quyết tâm cho con đi học. Quê hương em ngày càng phát triển hơn, trở thành khu vực nông thôn mới, xanh, sạch, đẹp, văn minh, tiến bộ. Tất cả đều nhờ công lao và tấm lòng của bác. Bác lặng lẽ quan tâm đến từng người, từng gia đình, sẵn sàng giúp đỡ mọi người về cả tài chính lẫn tinh thần. Học được cái gì mới, cái gì hay là bác ngay lập tức về chỉ lại cho người dân, chỉ mong cuộc sống cảu mọi người bớt khổ cực hơn. Cảm động vì tấm lòng và năng lực của bác, gần mười năm nay, bao thế hệ người trong thôn vẫn luôn tin tưởng bầu bác làm trưởng thôn. Rất nhiều người con xa quê, nhớ về quê mẹ thân yêu, nhớ gia đình, nhớ cánh đồng, dòng sông, nhớ cây đa quán nước, và nhớ cả bác trưởng thôn hiền lành, nhân hậu có nụ cười ấm áp.
Mỗi mảnh đất ta từng gắn bó đều khiến ta yêu thương. Quê hương chính là mảnh đất ấy. Quê hương đã in vào máu thịt em. Em cảm thấy rất may mắn khi quê hương mình có bác trưởng thôn như vậy.
Tả một người ở địa phương em sinh sống - Mẫu 2
Tôi sinh ra ở một miền quê yêu dấu. Đã hai năm trôi qua không có gì thay đổi nhiều. Vẫn cây bàng đầu làng, vẫn dòng sông với con đò trở khách, vẫn nết nhà ngói đỏ đơn sơ và thanh bình. Ở đầu làng, vẫn bà cụ bán hàng nước chè dưới gốc bàng râm mát.
Cây bàng này là cây cao tuổi nhất làng tôi đấy. Bóng bàng rộng, rợp mát cả một vùng đất. Vào nhưng ngày hè oi bức, mọi người đi đâu xa về lại rẽ vào quán nước dưới gốc bàng. Được nghỉ ở đây thì bao mệt mỏi tự nhiên tan biến. Và chỉ dưới gốc bàng này có một hàng nước của bà cụ làng tôi mà thôi. Bà bán hàng cũng từ lâu lắm rồi, nhưng được bao nhiêu năm thì tôi không biết. Năm nay có lẽ bà đã hơn 70 tuổi. Sức nặng của thời gian thể hiện rõ nhất trên cái lung còng của bà. Tóc bà đã bạc, bạc tráng như cước vậy. Mái tóc đó được vẩn xung quanh đầu rồi đội bên ngoài chiếc khăn mỏ quạ nhìn rất khéo. Khuôn mặt bà tuy đã nhiều nếp nhăn, đôi chỗ chai sạm nhưng hông hào, phúc hậu như một bà tiên. Đôi mắt bà thỉnh thoảng hấp háy nhưng vẫn còn tinh tường. Đôi bàn tay nhăn nheo, trai sạm nổi rõ những đường gân chằng chịt. Bà cụ rất thích ăn trầu. Mỗi lần nhìn bà bỏm bẻm nhai trầu tôi lại nghĩ đến khi bà tôi còn sống. Nhìn dáng gầy guộc của bà tôi biết bà đã chịu vất vả cả cuộc đời.
Bà cụ là một người hiền từ, nhân hậu. Ai là khách đã từng ngồi quán thì cũng phải cảm động vì lòng tốt của bà. Mỗi khi khách đến bà lại đon đả rót nước. Nước uống của bà mát và thơm lắm. Những cốc nước chè tươ hay nươc bối dường như dưới bàn tay của bà nó ngon đến lạ lùng, ai cũng tấm tác khen. Có lẽ nó ngon còn bởi sự ân cần của bà cụ. Khác ngồi uống nước bà còn dùng quạt nan quạt cho mát rồi ân cần hỏi chuyện thật thân mật. Có những lúc, người qua đường còn gọi bà bằng cái tên thật thân mật" Bà, mẹ, u…" bà vui lắm.
Những lúc ấy bà cười xúc động nhưng nụ cười ấy sao mà thân thương quá bởi tôi nghe người trong làng kể bà từ nơi khác chuyển đến chứ không phải người làng nên không có người thân thích. Chiều chiều, mỗi khi đi học về là tôi lại rẽ vào quán bà ngồi chơi. Có khi khách đông tôi phụ bà rót nước nữa. Càng ở gần bà, tôi càng hiểu bà hơn. Cảm giác thân thương như bà tôi vậy.
Bao năm trôi qua hình ảnh bà cụ đã gắn liền với gốc bàng, với mùa hè. Hằng năm, mỗi khi thấy bà cụ dọn đồ ra quán là tôi biết mùa hạ đã đến rồi. Bà lại mang đến cho mọi người sự dịu mát và cả những tình cảm ấm nồng.
Tả một người ở địa phương em sinh sống - Mẫu 3
Mỗi người xung quanh chúng ta sẽ để lại một ấn tượng khác biệt. Em sinh ra và lớn lên ở một vùng nồng thôn thanh bình, yên ả. Em yêu màu nâu áo vải đã bạc sờn của các bác nông dân, yêu màu trắng của tà áo học sinh và yêu màu xanh áo chú công an. Đặc biệt, trong đó có chú Tùng – chú công an xã mà em vô cùng yêu mến.
Ở những vùng nông thôn chúng em, các chú công an không nhiều như thị trấn, thủ đô nhưng người nào cũng nhiệt tình, trách nhiệm. Chú Tùng là một trong số các chú công an công tác tại xã. Chú khoảng hơn ba mươi tuổi, có một người vợ đảm đang, thảo vát và cô con gái xinh xắn, hoạt bát. Chú cao cao, gầy gầy nhưng bóng lưng thì thẳng tắp như thân cây tùng. Nước da rám nắng khỏe mạnh, nổi bật trong bộ quân phục màu xanh. Ấn tượng đầu tiên mà chú để lại trong lòng mọi người là khuôn mặt vuông chữ điền nghiêm nghị, chính trực. Sống mũi chú cao, thẳng và đôi mắt đen láy, sáng ngời, nụ cười hiền lành, thân thiện đem đến cho người ta cảm giác ấm áp như những người thân quen. Mọi người thường nói, đó là ngoại hình của người thanh niên liêm chính. Chú thường mặc bộ quân phục màu xanh lá cây, giống như màu áo bộ đội ngày xưa. Trên túi áo ngực có thêu tên, ve áo đình phù hiệu và cấp bậc. Vầng trán cao của chú che đi bởi chiếc mũ cứng, nổi bật biểu tượng cờ đỏ sao vàng.
Ngày ngày, chú đều có mặt ở ủy ban nhân dân xã. Dù công việc chính là bảo vệ an ninh trong khu vực nhưng chú luôn chủ động đón tiếp nhân dân, sẵn lòng giúp đỡ khi mọi người có thắc mắc. Chú tỉ mỉ hướng dẫn bà con nông dân các thủ tục hành chính về hộ khẩu, tạm trú, tạm vắng và giấy tờ các loại. Nhiều lúc, bà con không hiểu, chú kiên nhẫn giải thích rõ, đến khi bà con gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, chú mới nở nụ cười yên tâm. Mọi người đến xã rất yên tâm và thoải mái vì lúc nào cũng có chú Tùng sẵn lòng giúp đỡ. Trong cơ quan, chú cũng vui vẻ, hòa đồng, không ngại ngần khi đồng nghiệp nhờ, cấp trên giao việc nên ai cũng yêu mến chú. Có những đêm đã khuya, mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ, chú vẫn thức, cẩn thận kiểm tra lại các cánh cửa ở ủy ban, xem ngoài đường có thanh niên nào còn chưa vê, nhẹ nhàng nhắc nhở rồi mới yên tâm về với gia đình của mình.
Chú yêu thương những đứa trẻ con, nhiều lần còn tự mình đưa các bạn nhỏ về nhà vì bị lạc. Nhiều thanh thiếu niên nghịch ngợm, gây gổ đánh nhau nhưng chú không bao giờ dùng bạo lực đe dọa mà kiên nhẫn giảng giải, khuyên nhủ. Có anh sau này thay đổi, ngoan ngoãn còn nuôi ước mơ trở thành người công an tốt như chú. Chú cười động viên, dạy anh ấy cả những đức tính mà người công an tương lai cần có.
Mùa bão lũ năm trước, chú đã khiến người dân quê em cảm động, biết ơn mãi. Cơn bão bất ngờ ập đến, mưa gió, sấm chớp đùng đùng, trời bỗng nhiên sụp tối. Ai cũng lo lắng, hoảng sợ không thôi. Nhưng giữa mưa bão, chú lặn lội đi khắp mọi nhà, dặn dò và giúp đỡ chống bão đến tận sáng hôm sau. Chú không đắn đo lao mình vào dòng nước chảy siết cứu sống một bạn nhỏ đang chơi vơi ngụp lặn. Sự cống hiến và tấm lòng vì dân nhân ái của chú đã đem đến cho làng quê an ninh, trật tự và cuộc sống yên tâm, hạnh phúc. Tất cả mọi ngươi đều yêu mến và cảm phục tinh thần bộ đội cụ Hồ của chú Tùng.
Nhiều năm trôi qua, chú vẫn là chú công an mà người dân quê hương em quý trọng, tin cậy. Chú gắn bó với bà con như người thân trong gia đình. Hình ảnh chú công an trẻ tuổi, nhiệt thành mà tốt bụng đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của quê hương em. Em rất yêu quý và kính trọng chú.
Tả một người ở địa phương em sinh sống - Mẫu 4
Màn đêm đã buông xuống. Nhà nhà đều chìm vào trong giấc ngủ yên tĩnh. Ấy vậy mà ở góc đường, cô lao công vẫn đang miệt mài quét dọn và đi đổ rác.
Cô lao công này nhà ở dãy cuối cùng trong dãy nhà gần nơi em đang sinh sống. Ban ngày em thường xuyên gặp cô khi đưa đón con trai đi học. Cô năm nay khoảng 40 tuổi rồi. Vóc dáng cô gầy gầy và thấp bé. Làn da cô sạm đi nhiều vì phải làm việc dưới thời tiết nắng nóng và khắc nghiệt. Khuôn mặt cô hình trái xoan với những đường nét dịu dàng. Mái tóc đen dày, óng mượt được cô búi lên gọn gàng đằng sau gáy. Cô có nụ cười duyên dáng và một đôi mắt biết nói. Em rất thích nói chuyện cùng cô ấy. Cô ấy như một quyển sách vậy, điều gì cô cũng biết. Tính cách cô hòa đồng và nhiệt tình. Gia đình ai có chuyện gì cô đều chung tay giúp đỡ và không ngại ngần. Nhiều lần cô còn giúp mẹ em chở em đi học nữa. Gia đình em rất quan tâm và cảm kích cô.
Hằng ngày cô đi làm, cô đều mặc bộ đồ lao động màu xanh đậm. Đeo khẩu trang và đeo bao tay. Chân cô đi ủng cẩn thận và cầm một chiếc chổi lớn ở trên tay. Từ sáng đến tối đều có thể nghe tiếng chổi quét xào xạc của cô. Nhờ có cô mà khu phố lúc nào cũng thật sạch sẽ và gọn gàng. Lá cây và rác thải luôn được cô phân loại và xếp vào những vị trí khác nhau. Cô quả là một người phụ nữ kiên cường và dũng cảm khi đã lựa chọn công việc này. Hi sinh thầm lặng nhưng mang lại bao nhiêu là tuyệt vời cho tất cả cả mọi người.
Con cái của cô chắc chắn sẽ luôn tự hào vì có một người mẹ tuyệt vời như vậy. Em luôn yêu mến cô và xem cô như người thân trong gia đình mình.
Tả một người ở địa phương em sinh sống - Mẫu 5
Hôm trước đến nhà bác em chơi đúng vào thời điểm bác em xây nhà, chợt em để ý đến một bác đang làm việc say sưa trên tầng 2. Chao ôi! Công việc của các bác thợ xây mới vất vả làm sao!
Giữa những tia nắng hạ gay gắt đang nhảy nhót tung tăng trên hắp mặt đất, bác ấy vẫn nhanh nhẹn xúc xi măng rồi trộn đều với nước. Mái tóc lòa xòa điểm đốm trắng nhuộm đẫm mồ hôi. Bác chừng hơn 40 tuổi, làn da đen sạm, những đôi môi luôn nở nụ cười rất tươi. Bác nhanh nhẹn trộn đều vừa rồi khéo léo trát lên những phần hở trên những viên gạch góc nhà, chốc chốc bác lại đưa người ra phía xa ngắm nghía cẩn thận, ưng ý rồi mới tiếp tục trát tiếp.
Công việc cứ thế lặp đi lặp lại, đến lúc mà lưng áo đã dẫm mồ hôi ướt sũng, chú mới ngồi nghỉ một lát, thấy em chạc tuổi con bác ở nhà, bác mới kể chuyện rằng bác đi làm vất vả như này cũng chỉ mong con bác học hành cho chăm chỉ, sau này ra ngoài xã hội kiếm một công việc nhẹ nhàng hơn để mà làm, muốn không phải làm những việc vất vả thì phải học thật giỏi, bác cũng chẳng cần gì, chỉ mong nó có một tương lai tươi sáng. Bác bảo với em rằng thực ra mỗi nghề có một vất vả riêng những quan trọng là phải tìm được niềm vui và niềm đam mê, thích nghi với nó, có thế mới có thể sống tốt giữa cuộc đời đầy chông gai chắc chở này được.
Em rất kính trọng và ấn tượng với bác thợ xây, em hứa sau này sẽ học tập thật giỏi, nghe lời bố mẹ, ngoan ngoan, tìm thấy cho mình một hướng đi thích hợp, đạt được ước mơ và đam mê của mình để trở thành người có ích cho xã hội.