Hãy viết một bức thư gửi bà Mùi sau cuộc gặp giữa hai cô cháu lớp 4
Tưởng tượng của em là cô Hiền trong câu chuyện Bức ảnh, hãy viết một bức thư gửi bà Mùi sau cuộc gặp giữa hai cô cháu
Bản quyền tài liệu thuộc về VnDoc, nghiêm cấm các hành vi sao chép với mục đích thương mại.
Tưởng tượng của em là cô Hiền trong câu chuyện Bức ảnh (trang 57) - Mẫu 1
Cao Bằng, ngày tháng năm
Cô Mùi kính mến!
Khi cô đọc bức thư này, cháu đang ở Cao Bằng, đang chuẩn bị những công đoạn cuối để có thể được đón bác về nhà. Suốt bao năm qua, cháu vẫn luôn chờ đợi giây phút này. Bởi cháu biết, cháu hiểu rằng nếu không có bác, cháu sẽ chẳng thể còn sống, được lớn lên, được hạnh phúc như thế này. Mẹ cháu đã sinh ra cháu lần thứ nhất và chính cô đã tái sinh cháu lần thứ hai. Do đó, cháu tha thiết mong được gọi bác là "mẹ Mùi".
Mẹ Mùi ơi, khi được gặp lại mẹ, được biết về hoàn cảnh của mẹ, con đau xót và hối lỗi vô cùng. Tại sao con lại tìm được mẹ muộn đến thế, để mẹ phải sống vất vả, cô đơn nhiều năm qua. Nhưng bây giờ vẫn chưa muộn, mẹ nhỉ? Chờ con sắp xếp xong tất cả, con sẽ trở lại đón mẹ, đưa mẹ về với con, về tổ ấm của mẹ con ta.
Mẹ hãy chờ con, mẹ Mùi nhé!
Con gái của mẹ
Hiền
Tưởng tượng của em là cô Hiền trong câu chuyện Bức ảnh (trang 57) - Mẫu 2
Cao Bằng, ngày tháng năm
Cô Mùi thân yêu của cháu!
Rời khỏi nhà cô trở về Cao Bằng mà lòng cháu nặng trĩu nỗi buồn là sự tiếc nuối cô ạ. Bởi những giây phút được ở cạnh cô với cháu sao mà ngắn ngủi quá. Cháu vẫn muốn được nằm cạnh cô, được cô vuốt tóc, xoa nhẹ lên lưng như 40 năm trước vậy. Đối với cháu, cô như một người mẹ thứ hai, bởi vậy, phải rời xa cô khiến cháu buồn lắm.
Năm đó, nếu không có cô và các đồng đội thì cháu và mẹ đã không thể vượt qua thời phút hung hiểm, cận kề cái chết được. Tuy kí ức của cháu lúc đó quá nhỏ để nhớ được lời nói và dáng vẻ của cô, nhưng vòng tay ấm áp, vững chãi của cô thì cháu vẫn nhớ mãi không quên. Bây giờ 40 năm đã trôi qua, nhưng vòng tay của cô vẫn vậy, nó khiến cháu được bao vây bởi sự hạnh phúc và bình yên. Giá như giây phút đó có thể kéo dài mãi mãi.
Bây giờ cháu đã biết địa chỉ của cô rồi, cháu sẽ thường xuyên viết thư và đến thăm cô. Cô nhỡ giữ gìn sức khỏe để đón cháu đến chơi nhé!
Cuối thư, cháu xin phép một lần nữa gọi cô là “mẹ”. Mẹ Mùi ơi, con yêu mẹ lắm!
Con gái của mẹ
Hiền
Tưởng tượng của em là cô Hiền trong câu chuyện Bức ảnh (trang 57) - Mẫu 3
Cao Bằng, ngày tháng năm
Cô Mùi kính mến!
Khi cháu viết bức thư này, thì cháu đã về đến nhà sau khi được đến thăm bác. Dù đã vài ngày trôi qua, nhưng những cảm xúc hạnh phúc vỡ òa của cuộc hội ngộ hôm ấy vẫn lâng lâng trong lồng ngực cháu bác ạ.
Khi được biết địa chỉ của bác, cháu đã ngay lập tức đi xe suốt đêm để được gặp bác. Bước chân được vào ngôi nhà nhỏ, nhìn thấy bác nằm trên giường bệnh mà nước mắt cháu cứ trào ra. Đối với cháu, bác vừa là một ân nhân, vừa là một người mẹ thứ hai của mình. Nếu không có bác thì đã không thể có cháu của ngày hôm nay. Suốt bao năm qua, cháu luôn mong được gặp lại bác để đền đáp công ơn năm nào. Giây phút gặp lại cháu hạnh phúc ngỡ như mình đang nằm mơ. Vậy là cháu lại được cầm tay bác, được gối đầu lên lồng ngực của bác. Và được cất “tiếng gọi mẹ” luôn ấp ủ trong lòng bấy lâu nay.
Qua lời tâm sự của bác và mọi người, cháu biết được hoàn cảnh của bác hiện nay rất vất vả. Vì vậy, cháu nén lại nỗi sướng vui khi được đoàn tụ với bác để trở lại nhà. Cháu trở về để chuẩn bị một mái ấm nhỏ để được đón “mẹ Mùi” về với cháu. Để cháu được làm một người con đúng nghĩa, được đền đáp công ơn trời bể của bác. Vì vậy, bác hãy giữ gìn sức khỏe và vui vẻ chờ cháu trở lại nhé!
Con gái của bác Mùi
Hiền
Hoàng Thị Hiền
- Câu hỏi này thuộc bài Ôn tập giữa học kì 2 Tiếng Việt lớp 4 Cánh Diều Tiết 7