Hãy tưởng tượng em tham gia đoàn thám hiểm của Ma-gien-lăng và vừa trở về đất liền lớp 4
Hãy tưởng tượng em tham gia đoàn thám hiểm của Ma-gien-lăng và vừa trở về đất liền, có nhiều người ra đón em lớp 4
Bản quyền tài liệu thuộc về VnDoc, nghiêm cấm các hành vi sao chép với mục đích thương mại.
Tưởng tượng em tham gia đoàn thám hiểm của Ma-gien-lăng và vừa trở về đất liền - Mẫu 1
Vậy là, hành trình dài lênh đênh trên biển khơi với nhiều khó khăn, nguy hiểm và thiếu thốn đã thực sự kết thúc. Sau tất cả, tôi và các đồng đội đã trở lại được bến tàu quen thuộc này. Trên bờ, dòng người đông nghịt, ai ai cũng vui sướng và phấn khởi. Tàu chưa cập bến, tôi đã nhìn thấy người thân của mình đang đứng chờ. Bố mẹ tóc đã bạc thêm, con gái nhỏ nay đã tự đứng được, chẳng cần mẹ bế trên tay nữa. Thời gian khiến ai cũng đổi khác, chính tôi cũng vậy mà. Nhưng tình yêu thương dành cho nhau thì chẳng hề thay đổi. Tàu vừa cập bến, tôi lập tức như một con khỉ, nhảy khỏi boong tàu, lau xuống bờ, chạy lại ôm chầm lấy người thân của mình. Khoảnh khắc này tôi đã nằm mơ suốt bao đêm liền, cuối cùng cũng trở thành sự thật. Xung quanh tôi ai cũng thế, ai cũng mừng mừng tủi tủi ôm lấy những người thân yêu của mình. Nhưng có những gia đình chẳng thể tận hưởng được niềm vui đó, bởi người thân của họ - đồng đội của tôi đã nằm lại mãi mãi trên hành trình dài kia rồi.
Tưởng tượng em tham gia đoàn thám hiểm của Ma-gien-lăng và vừa trở về đất liền - Mẫu 2
Sau những ngày vật lộn với tử thần với những thiếu thốn về đồ ăn nước uống và sự tra tấn về tinh thần, tôi cuối cùng cũng trở về với quê hương yêu dấu. Trên bến tàu, trong ánh nắng ấm áp và tiếng reo hò của người dân, tôi và các đồng đội chầm chậm bước xuống. Nhìn ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và tự hào của người dân, tôi xúc động đến mức muốn bật khóc. Vậy là tôi thực sự đã sóng sót và hoàn thành nhiệm vụ của mình để trở về với quê nhà. Vòng tay ấm áp của gia đình tôi khiến tôi thực sự cảm nhận được rằng đây không phải là một giấc mơ. Bởi trong những ngày lênh đênh vô định trên biển, tôi đã nhiều lần mơ thấy cảnh tượng này. Sự thỏa mãn và hạnh phúc như một dòng nước ấm chảy qua toàn bộ cơ thể tôi. Nhưng rồi, tôi nhận ra ở phía xa, những gia đình đang ôm nhau khóc nức nở. Tôi biết, đó là người thân của những thủy thủ đã mất trên đường về. Tôi cố gắng tiến lại gần họ để nói lời xin lỗi và chia buồn. Ngoài điều đó, tôi không thể làm được gì cả. Ngoài kia, tiếng cười nói ồn ã của những gia đình được đoàn tụ vui vẻ bao nhiêu, thì ở đây lại buồn bã bấy nhiêu. Vậy là một hành trình vĩ đại với nhiều mất mát đã chính thức kết thúc rồi.
- Câu hỏi này thuộc bài Ôn tập cuối năm học Tiếng Việt lớp 4 Kết nối tri thức Tiết 6,7